ĐÓA GANH TRÊN TUYẾN LỬA
Bà Lan tham gia lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP) từ năm 17 tuổi, thuộc đơn vị C202 chuyên phá bom, mở đường tại các trọng điểm đánh phá ác liệt. Bà là nhân chứng sống cho tinh thần "sống bám cầu đường, chết kiên cường bất khuất" của những nữ chiến binh tuổi đôi mươi.
Trong ký ức của bà Lê Thị Lan, tuổi thanh xuân không phải là những tà áo dài thướt tha hay những buổi hẹn hò dưới ánh trăng, mà là màu áo xanh tình nguyện bạc màu vì sương gió và những đêm không ngủ trên đỉnh đèo Phu La Nhích. Năm 1971, khi vừa tròn 17 tuổi, cô thiếu nữ mảnh mai quê Quảng Bình đã viết tâm thư bằng máu để được ra tiền tuyến, gia nhập đội quân TNXP với một mục tiêu duy nhất: "Mở đường cho xe vào Nam đánh giặc".
Bà Lan kể lại, công việc của những cô gái TNXP ngày ấy vô cùng gian khổ và hiểm nguy. Ban ngày, họ ẩn nấp trong hang đá để tránh máy bay trinh sát; đêm xuống, khi bóng tối bao trùm cũng là lúc các chị tràn ra đường dưới làn mưa bom bão đạn. "Nhiều lúc máy bay địch thả pháo sáng rực cả một vùng trời, chúng tôi cứ thế mà đào đắp, san lấp hố bom. Có những quả bom nổ chậm nằm lù lù giữa đường, anh chị em phải dùng tay không đào đất, đặt thuốc nổ để phá bằng được, cho đoàn xe kịp qua trước lúc trời sáng," bà nhớ lại với ánh mắt rực sáng nghị lực.
Một kỷ niệm đau đớn nhưng đầy tự hào mà bà Lan không bao giờ quên là trận bom năm 1972 tại tọa độ lửa ngã ba Đồng Lộc và các cung đường lân cận. Trong một lần san lấp hố bom sau trận oanh tạc, một người bạn thân cùng tiểu đội của bà đã hy sinh ngay khi tay vẫn còn cầm chiếc xẻng. Bà Lan nghẹn ngào: "Lúc đó không kịp khóc, chúng tôi chỉ biết nén đau thương vào trong, tiếp tục cầm lấy chiếc xẻng của bạn để làm nốt phần việc còn dở dang. Chúng tôi hiểu rằng, nếu đường tắc một phút, đồng đội ở chiến trường miền Nam sẽ thiếu hụt đạn dược, thuốc men và thêm nhiều người phải ngã xuống."
Sau khi chiến tranh kết thúc, bà Lan trở về quê hương với cơ thể mang nhiều vết thương và di chứng của chất độc hóa học. Tuy nhiên, thay vì chọn cách nghỉ ngơi, bà lại tích cực tham gia các hoạt động xã hội, là nhân chứng sống thường xuyên có mặt trong các buổi gặp gỡ với đoàn viên, thanh niên. Bà bảo, mỗi lần đứng trước thế hệ trẻ, bà lại thấy hình ảnh của mình và đồng đội ngày xưa – những người đã hiến dâng tuổi xuân xanh nhất cho Tổ quốc.
Đối với bà Lan, tham gia vào dự án "Câu chuyện thời hoa lửa" là một cách để bà tri ân những người chị em đã nằm lại dọc dải Trường Sơn. Bà muốn kể cho thế hệ hôm nay nghe về những "đóa hoa" đã nở giữa rừng già, về những tiếng hát át tiếng bom, để các bạn trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng máu đỏ và nước mắt của những người đi trước.
Lời nhắn nhủ của bà luôn ngắn gọn nhưng sâu sắc: "Thanh xuân là để cống hiến. Ngày xưa chúng tôi cống hiến để giữ nước, ngày nay các cháu hãy cống hiến để xây dựng nước nhà giàu mạnh. Đừng bao giờ để ngọn lửa trong tim mình lụi tàn." Câu chuyện của bà Lan không chỉ là một trang sử cũ, mà là nguồn cảm hứng bất tận, tiếp thêm sức mạnh cho thế hệ trẻ vững bước trên con đường lập thân, lập nghiệp và bảo vệ những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc.



