Đóa hoa bất tử của quê hương Đất Đỏ
Võ Thị Sáu (1933–1952), quê Đất Đỏ, Bà Rịa (nay thuộc Thành phố Hồ Chí Minh), sớm tham gia cách mạng khi mới 14 tuổi. Chị làm giao liên, tiếp tế và tham gia nhiều trận đánh chống thực dân Pháp. Năm 1950, trong khi làm nhiệm vụ, chị bị bắt, bị tra tấn dã man nhưng vẫn kiên cường không khai báo. Dù chưa đủ 18 tuổi, chị vẫn bị kết án tử hình. Ngày 23/1/1952, tại Côn Đảo, chị hiên ngang bước ra pháp trường, từ chối bịt mắt và hô vang khẩu hiệu yêu nước trước khi hy sinh. Năm 1993, chị được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân.

Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc Việt Nam, có một người con gái tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và ý chí bất khuất. Đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Võ Thị Sáu.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa (nay là xã Đất Đỏ, Thành phố Hồ Chí Minh). Lớn lên giữa những năm tháng quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh, chứng kiến cảnh đồng bào bị áp bức, chị sớm giác ngộ cách mạng. Mới 14 tuổi, chị đã tham gia Đội Công an xung phong Đất Đỏ, làm nhiệm vụ giao liên, tiếp tế và tham gia nhiều hoạt động đấu tranh chống thực dân Pháp.
Năm 1948, chị cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh táo bạo, tiêu diệt những tên tay sai phản bội và tấn công lực lượng địch. Dù tuổi còn nhỏ, chị luôn thể hiện sự mưu trí, gan dạ và sẵn sàng nhận những nhiệm vụ nguy hiểm nhất.
Đầu năm 1950, trong một trận đánh tại chợ Đất Đỏ, chị bị quân Pháp bắt giữ. Suốt thời gian bị giam cầm, dù phải chịu nhiều đòn tra tấn dã man, Võ Thị Sáu vẫn giữ vững khí tiết, tuyệt đối không khai báo, không khuất phục trước kẻ thù.
Tháng 4 năm 1950, thực dân Pháp mở phiên tòa và tuyên án tử hình đối với người thiếu nữ chưa tròn mười tám tuổi. Bản án ấy đã gây chấn động dư luận bởi sự tàn bạo của chính quyền thực dân đối với một cô gái còn rất trẻ.
Ngày 21 tháng 1 năm 1952, chị bị đày ra Côn Đảo. Hai ngày sau, rạng sáng 23 tháng 1 năm 1952, thực dân Pháp bí mật đưa chị ra pháp trường. Trước họng súng quân thù, chị vẫn hiên ngang từ chối bị bịt mắt và dõng dạc nói:
"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng."
Trong những giây phút cuối đời, chị vẫn bình tĩnh, cất cao tiếng hát và hô vang:
"Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!"
Tiếng hô ấy đã trở thành bản hùng ca bất diệt của tuổi trẻ Việt Nam. Người thiếu nữ Đất Đỏ ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã sống một cuộc đời rực rỡ vì Tổ quốc.
Ngày 2 tháng 8 năm 1993, Nhà nước truy tặng chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân. Hôm nay, tên tuổi Võ Thị Sáu được đặt cho nhiều con đường, trường học, công trình trên khắp cả nước. Chị cũng đi vào thơ ca, âm nhạc và trở thành biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.
Câu chuyện về Võ Thị Sáu nhắc nhở mỗi chúng ta rằng độc lập, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân và sự hy sinh của biết bao thế hệ cha anh. Noi gương chị, thế hệ trẻ hôm nay cần ra sức học tập, rèn luyện, sống có lý tưởng, trách nhiệm và cống hiến để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh.



