Đóa hoa bất tử nơi Ngã ba Đồng Lộc – Khúc tráng ca của tuổi trẻ
Chiến tranh đã lùi xa, những hố bom cày xới năm xưa nay đã được phủ xanh bởi cây lá, nhưng có những ký ức vẫn mãi mãi khắc sâu vào lòng đất mẹ và trong trái tim của mỗi người dân đất Việt. Ký ức về Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) và sự hy sinh anh dũng của 10 cô gái Thanh niên xung phong (TNXP) chính là một trong những "câu chuyện thời hoa lửa" bi tráng và hào hùng nhất.
Những năm 1964 - 1972, Ngã ba Đồng Lộc được mệnh danh là "tọa độ chết", nơi đế quốc Mỹ trút xuống hàng ngàn tấn bom đạn nhằm cắt đứt tuyến đường huyết mạch chi viện cho miền Nam. Tại đây, Tiểu đội 4, Đại đội 552 (Tổng đội TNXP 55) gồm 10 cô gái tuổi đời chỉ từ 17 đến 22, do chị Võ Thị Tần làm Tiểu đội trưởng, đã kiên cường bám trụ. Nhiệm vụ của các chị là san lấp hố bom, sửa đường, thông xe sau mỗi đợt oanh tạc. Với khẩu hiệu "Máu có thể chảy, tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ được tắc", các chị đã sống và chiến đấu với một tinh thần thép ẩn sau những nụ cười trong trẻo của tuổi mười tám, đôi mươi.
Buổi chiều định mệnh ngày 24/7/1968, khi 10 cô gái đang san lấp hố bom để nhanh chóng thông đường cho đoàn xe ra tiền tuyến, một loạt bom từ máy bay địch đã trút xuống ngay sát miệng hầm nơi các chị vừa ẩn nấp. Trận bom tàn khốc đã cướp đi sinh mệnh của cả 10 người con gái kiên cường. Các chị ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, mang theo những ước mơ dang dở về một ngày hòa bình, về những mái ấm gia đình chưa kịp dựng xây.
Hôm nay, đứng trước khu mộ của 10 nữ anh hùng liệt sĩ tại Ngã ba Đồng Lộc, thế hệ trẻ chúng ta không khỏi nghẹn ngào, xúc động. Sự hy sinh của các chị không phải là sự kết thúc, mà là sự hóa thân vào hồn thiêng sông núi. Các chị đã làm nên một Đồng Lộc huyền thoại, trở thành ngọn đuốc sáng ngời về chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Tuổi trẻ hôm nay nguyện ghi sâu công ơn ấy, tiếp tục viết tiếp bản hùng ca của dân tộc trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, để những đóa hoa Đồng Lộc mãi mãi ngát hương.



