Bài viết

ĐÓA HOA BẤT TỬ- NỮ CHIẾN SĨ LÊ THỊ NGỌC TIẾN (1)

ĐÓA HOA BẤT TỬ- NỮ CHIẾN SĨ LÊ THỊ NGỌC TIẾN. Người con gái nhỏ bé của vùng quê Quơn Long. Giữa cuộc kháng chiến chống Mỹ đầy máu lửa, có những con người đã lặng lẽ hiến dâng tuổi xuân của mình cho độc lập dân tộc. Trong số ấy, nữ chiến sĩ quân – dân y Lê Thị Ngọc Tiến mãi mãi tỏa sáng như một ngôi sao không bao giờ tắt. Chị sinh năm 1952 trong chiến khu Đồng Tháp, lớn lên ở xã Quơn Long, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang( nay là tỉnh Đồng Tháp). Chị Tiến tham gia cách mạng từ năm 16 tuổi – ở cái t

Đà Nẵng25/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐÓA HOA BẤT TỬ- NỮ CHIẾN SĨ LÊ THỊ NGỌC TIẾN.

Người con gái nhỏ bé của vùng quê Quơn Long.

Giữa cuộc kháng chiến chống Mỹ đầy máu lửa, có những con người đã lặng lẽ hiến dâng tuổi xuân của mình cho độc lập dân tộc. Trong số ấy, nữ chiến sĩ quân – dân y Lê Thị Ngọc Tiến mãi mãi tỏa sáng như một ngôi sao không bao giờ tắt. Chị sinh năm 1952 trong chiến khu Đồng Tháp, lớn lên ở xã Quơn Long, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang( nay là tỉnh Đồng Tháp). Chị Tiến tham gia cách mạng từ năm 16 tuổi – ở cái tuổi đáng lẽ chỉ biết đến trang vở học trò.

Trái tim giàu nhân ái giữa chiến trường

Từ năm 1969, trong vai trò y tá của bệnh xá 2, chị Tiến sống một cuộc đời thầm lặng nhưng chan chứa yêu thương. Dáng người nhỏ gọn chỉ hơn thước rưỡi, nhưng sức làm việc và sự bền bỉ của chị khiến ai cũng khâm phục. Trời chưa sáng hẳn, chị đã dậy nấu cơm, thay băng, chăm sóc thương binh. Trưa lại lội mương, tát nước bắt cua; đêm xuống vẫn cặm cụi mò hến để nấu cháo cho người bệnh. Có lúc chị cõng thương binh đi băng băng giữa rừng, có lúc lại đội cả giạ gạo lội qua rạch trong tiếng nước chảy xiết. Thiếu dịch truyền, chị leo lên cây dừa cao vút, bẻ trái, dùng nước dừa truyền cho thương binh – một sáng tạo vừa can đảm vừa đầy tình người.

Không chỉ là người y tá tận tụy, chị còn là chiến sĩ kiên cường. Lựu đạn ít, chị chờ địch đến thật gần mới ném để gây sát thương lớn nhất. Sự mất mát riêng tư – người yêu hy sinh giữa điểm nóng – không làm chị gục ngã mà càng khiến chị thêm vững vàng, bươn chải giữa hai trạm để lo thuốc men, lương thực.

Bi kịch và ánh sáng của lòng dũng cảm

Tháng 4 năm 1972, khi địch mở cuộc càn lớn, chị Tiến bị phát hiện trong hầm bí mật. Chúng tra tấn, làm nhục chị với dã tâm buộc chị khai báo. Nhưng trong bóng tối của bạo lực và tàn ác, lòng quả cảm của chị sáng rực. Đến rạng sáng 17-4, tên ác ôn Son cầm lưỡi lê đe dọa: “Mổ bụng ra để xem gan mày bao lớn.” Trước cái chết cận kề, chị vẫn nhìn thẳng vào mặt hắn, dõng dạc như một lời thề:

“Có giỏi thì làm! Mày đừng hù, đừng hòng tao khai!”

Câu nói ấy trở thành minh chứng cho khí phách thép của người con gái 20 tuổi. Điên cuồng, chúng đã mổ bụng chị. Trong khoảnh khắc cuối cùng, chị vùng chạy ra sân, kêu được hai tiếng “Má ơi!” rồi ngã xuống, mang theo cả tuổi xuân hóa thành bất tử.

Kỷ vật cuối cùng và sự bất tử của một người anh hùng

Hôm sau, địch treo xác chị lên cây me để uy hiếp dân làng. Gia đình phải nộp 28.000 đồng mới đưa được chị về. Trên mái tóc chị lúc ấy vẫn còn nguyên chiếc kẹp tóc mẹ tặng năm 1967 – kỷ vật mong manh của một đời con gái đáng lẽ còn rất dài. Sau này, mẹ chị đã trao lại chiếc kẹp tóc cho Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam như gửi trọn một phần linh hồn của con.

Ngọn lửa sáng mãi với thời gian.

Năm 2010, chị được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân. Cuộc đời chị tuy ngắn ngủi nhưng đã hóa thành ngọn lửa bất diệt, thắp sáng lòng tự hào dân tộc và nhắc nhở các thế hệ mai sau về vẻ đẹp bất tử của sự hy sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn