Đóa hoa bất tử trên đỉnh Rộc Lòng
Câu chuyện kể về Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Thị Mỹ Tiên (thường được biết đến với tên gọi Mười Cô gái Ngã ba Đồng Lộc, trong đó chị Võ Thị Tần là tiểu đội trưởng). Đây là câu chuyện về Tiểu đội 4 - Đại đội 552 thanh niên xung phong tại "tọa độ chết" Ngã ba Đồng Lộc. Các chị đã dùng những chiếc cuốc, chiếc xẻng và cả tuổi thanh xuân của mình để giữ vững mạch máu giao thông cho những đoàn xe ra tiền tuyến.
Vào những năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) là huyết mạch giao thông độc đạo trên tuyến đường Trường Sơn. Để cắt đứt nguồn chi viện của miền Bắc cho miền Nam, đế quốc Mỹ đã biến nơi đây thành một "lòng chảo lửa". Mỗi ngày, hàng trăm quả bom đủ các kích cỡ dội xuống mảnh đất này, khiến đất đá bị xới tơi tả, không một ngọn cỏ nào có thể mọc nổi.
Giữa cái chết cận kề ấy, có một tiểu đội gồm 10 cô gái thanh niên xung phong, tuổi từ 17 đến 24, do chị Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng. Nhiệm vụ của các chị là quan sát bom rơi, đo đạc mặt đường, đánh dấu những quả bom chưa nổ và ngay lập tức san lấp hố bom sau mỗi đợt oanh tạc để xe vội vã qua trùng trùng.
Một ngày cuối tháng 7 năm 1968, cái nắng như thiêu như đốt của miền Trung hòa cùng mùi thuốc súng khét lẹt. Khoảng 16 giờ 30 phút, đợt bom thứ 15 trong ngày của giặc Mỹ trút xuống Đồng Lộc. Cả trận địa rung chuyển dữ dội, khói đen bao phủ mịt mù.
Ngay khi tiếng bom vừa dứt, chưa kịp rũ sạch lớp bụi đất bám đầy trên tóc, chị Tần đã thổi còi tập hợp tiểu đội. Các chị tay cuốc, tay xẻng lao ra mặt đường để kịp thông đường cho đoàn xe quân sự sẽ đi qua vào chập tối. Ai cũng hối hả, vừa làm vừa cười đùa để quên đi cái mệt và cái chết đang rình rập. Họ vẫn là những cô gái đôi mươi, thích soi gương bên dòng suối, thích tết tóc cho nhau và hay hát những bài ca yêu đời.
Bất ngờ, một tốp máy bay phản lực của địch quay trở lại. Chúng không thả bom chùm như mọi khi mà ném một quả bom phá ngay sát vị trí tiểu đội 4 đang làm việc. Một tiếng nổ xé lòng vang lên. Đất đá, khói bụi tung lên cao hàng chục mét, trùm kín lên trận địa.
Khi các đơn vị cao xạ và đồng đội lao đến, hiện trường chỉ còn là một hố bom sâu hoắm. Không một tiếng thưa, không một lời đáp lại. Cả 10 cô gái đã bị vùi lấp sâu dưới làn đất đá của quê hương.
Đồng đội điên cuồng dùng tay, dùng xẻng đào bới trong nước mắt. Người ta tìm thấy chị Tần đầu tiên, tay chị vẫn nắm chặt chiếc cuốc. Rồi lần lượt, các chị khác được tìm thấy. Có người khi nằm xuống, làn môi vẫn còn vương nụ cười thanh xuân tươi rói. Các chị đã ngã xuống cùng một ngày, cùng một giờ, khi tuổi đời còn quá trẻ và nhiều người trong số họ còn chưa kịp có người yêu.
Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc đã nằm lại với đất mẹ Hà Tĩnh, nhưng tinh thần của các chị đã hòa vào hồn thiêng sông núi. Họ không chỉ là những người anh hùng, mà là mười đóa hoa bất tử, tỏa hương thơm ngát trong thời hoa lửa oanh liệt của dân tộc, minh chứng cho lời thề: "Tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ tắc!".



