Bài viết

Đóa hoa bên dòng sông nhiễm độc

Hưng Yên26/12/2025Đào Thanh Phụ (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Các cháu ạ, khi người ta nói về chiến tranh, người ta thường nhớ đến tiếng súng, tiếng bom. Nhưng với những người phụ nữ như cô, chiến tranh còn để lại một thứ "giặc" âm thầm và tàn độc hơn nhiều. Nó không giết chết ta ngay lập tức, mà gặm nhấm tương lai của chúng ta qua hình hài của những đứa con.

Năm 1970, cô là cô gái tuổi đôi mươi, hăng hái đi san lấp hố bom ở vùng đất lửa Quảng Trị. Ngày ấy, những cánh rừng đại ngàn bỗng chốc trơ trụi lá sau những đợt máy bay địch rải "phèn hồng", "phèn xanh". Chúng cô hồn nhiên múc nước suối dưới những tán rừng chết ấy để tắm giặt, nấu ăn, còn khen nước trong và mát quá. Đâu ai ngờ rằng, thứ nước ấy mang theo mầm mống của nỗi đau da cam sau này.

Hòa bình lập lại, cô lập gia đình với một anh bộ đội cùng quê. Ngày cô mang thai đứa con đầu lòng, cả xóm mừng cho đôi vợ chồng lính. Nhưng ngày đứa trẻ chào đời, tiếng khóc của nó không bình thường, hình hài nó không nguyên vẹn. Bác sĩ lắc đầu, cô quỵ ngã ngay cửa phòng cấp cứu. Những cơn đau co thắt không phải ở da thịt mà ở tận tâm can. Cô tự hỏi: "Mình đã làm gì sai? Tại sao chiến tranh đã qua rồi mà nỗi đau vẫn đổ xuống đầu con trẻ?".

Suốt 30 năm qua, "chiến trường" của cô là chiếc giường nhỏ của con. Đứa con đã lớn tuổi nhưng trí não vẫn như một đứa trẻ, chân tay co quắp. Đã có lúc cô kiệt sức, muốn buông xuôi khi nhìn bạn bè đồng trang lứa có con cái trưởng thành, thành đạt. Nhưng mỗi khi nhìn vào ánh mắt ngây thơ của con, cô lại thấy mình phải mạnh mẽ. Cô tự nhủ: "Ngày xưa mình còn phá được đá, mở được đường dưới mưa bom, lẽ nào giờ lại để mình gục ngã trước số phận?".

Cô bắt đầu tham gia Hội Nạn nhân chất độc da cam, cùng những người đồng đội năm xưa chia sẻ, giúp đỡ nhau. Cô trồng thêm rau, nuôi thêm gà, chắt bóp từng đồng trợ cấp để mua thuốc cho con. Cô không còn khóc khi ai đó nhìn con mình bằng ánh mắt ái ngại. Thay vào đó, cô mỉm cười và kể cho con nghe về những cánh rừng Trường Sơn, về những người đồng đội đã ngã xuống để có được ngày hôm nay.

Nhiều người hỏi cô có hối hận vì đã đi thanh niên xung phong không. Cô trả lời dõng dạc: "Không!". Nếu không có những năm tháng ấy, làm sao có được độc lập? Nỗi đau này là một phần của lịch sử, và cô tự hào vì mình đã gánh vác một phần cái giá của hòa bình.

Các cháu thanh thiếu nhi thân mến, các cháu được sinh ra lành lặn, khỏe mạnh, đó đã là một đặc ân lớn lao của cuộc đời. Hãy nhìn vào những nạn nhân chất độc da cam để thấy rằng cuộc sống này đáng quý biết bao. Đừng lãng phí thời gian vào những điều vô bổ, hãy sống trách nhiệm, biết sẻ chia với những mảnh đời bất hạnh xung quanh mình. Lòng nhân ái chính là "liều thuốc" duy nhất có thể xoa dịu những vết thương mà chiến tranh đã để lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đóa hoa bên dòng sông nhiễm độc | Câu chuyện thời hoa lửa