ĐÓA HOA BLOUSE TRẮNG GIỮA MƯA BOM BÃO ĐẠN
Lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến công rực lửa, mà còn được khắc ghi bằng sự hy sinh thầm lặng của những người mang sứ mệnh giành giật lại sự sống từ tay tử thần ngay giữa chiến trường.
CÂU CHUYỆN: Lán y tế dưới lòng đất và trái tim người Bác sĩ
Năm 1966, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, có một người con gái Hà Nội vừa tốt nghiệp Đại học đã xung phong vào tuyến lửa miền Trung. Đó là Bác sĩ, Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm.
Gắn bó với bệnh xá Đức Phổ (Quảng Ngãi) – một bệnh xá tiền phương ẩn sâu dưới lòng đất, công việc hàng ngày của chị là đối mặt với máu, nước mắt và ranh giới sinh tử của các thương binh. Có những ngày, lán y tế dã chiến rung lên bần bật vì bom B52 rải thảm. Đất đá rơi lả tả xuống bàn mổ. Trong ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu, chị vẫn giữ chặt dao mổ, lấy thân mình che chắn cho thương binh.
Trong cuốn nhật ký của mình, chị từng viết những dòng đầy xót xa nhưng vô cùng kiên định: "Thương binh tử thương nhiều, bệnh xá bị uy hiếp... Nhưng trái tim mình không thể đập nhịp đập của sự sợ hãi." Chị đã ngã xuống ở tuổi 27, khi đang trên đường đi cấp cứu thương binh, tay vẫn ôm chặt túi thuốc dã chiến. Câu chuyện của Đặng Thùy Trâm là minh chứng sống động nhất cho một thế hệ "thời hoa lửa" – sẵn sàng xếp lại thanh xuân tươi đẹp để đổi lấy hòa bình cho Tổ quốc.


