“Đóa hoa kiên cường”
Với cựu thanh niên xung phong Trần Thị Mai (73 tuổi, quê Quảng Ngãi), những năm tháng tuổi trẻ giữa khói lửa chiến tranh không chỉ là ký ức, mà còn là một phần máu thịt không thể tách rời trong cuộc đời bà.
Câu chuyện được ghi lại bởi sinh viên Nguyễn Hoài Thương – Khoa Xã hội học.
Tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi vừa tròn 18 tuổi, bà Mai được phân công làm nhiệm vụ trên tuyến đường vận tải chiến lược – nơi ngày đêm hứng chịu bom đạn ác liệt. Đó là những tháng ngày mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Bà kể, có những chuyến đi kéo dài suốt đêm, đôi chân rớm máu vẫn không dừng lại. Trên vai là hàng chục ký lương thực, vũ khí, phía trước là con đường đầy hố bom, phía sau là trách nhiệm không thể chùn bước. Những bữa ăn vội vàng giữa rừng, những giấc ngủ chập chờn bên vệ đường đã trở thành điều quen thuộc.
Khó khăn là thế, nhưng điều khiến bà nhớ nhất lại là tình đồng đội. Họ cùng nhau chia từng ngụm nước, từng miếng lương khô, cùng động viên nhau vượt qua nỗi sợ hãi. Có những người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại trong lòng những người ở lại nỗi đau không thể gọi thành tên.
Dẫu bom đạn có thể phá hủy những con đường, nhưng không thể khuất phục ý chí của những con người nơi đây. Họ vẫn ngày đêm bám trụ, sửa đường, vận chuyển hàng hóa, giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ bị ngắt quãng.
Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi lần nhắc lại, ánh mắt bà Mai vẫn ánh lên niềm tự hào. Bởi với bà, đó là quãng đời đẹp nhất – quãng đời của lý tưởng, của sự cống hiến và của một tuổi trẻ rực cháy vì Tổ quốc.



