Đoá hoa kiên cường
Hoàng Thị Ngà – Nữ Anh Thư Can Trường Trên Chiến Lũy Cao Bằng Trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc tháng 2 năm 1979 ác liệt, mảnh đất biên cương Cao Bằng lại một lần nữa trở thành lá chắn kiên cường hứng chịu những làn mưa bom bão đạn của quân xâm lược. Và giữa khúc tráng ca giữ đất giữ làng của những ngày tháng Hai lịch sử ấy, hình ảnh nữ anh hùng Hoàng Thị Ngà đã ngời sáng như một đóa hoa lửa, biểu tượng cho lòng yêu nước và ý chí kiên trung của người phụ nữ Việt Nam thời đại mới. Chị sinh ra tại bản doanh thuộc huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng – quê hương của suối Lê-nin, hang Pác Bó, nơi lòng yêu nước đã thấm sâu vào từng thớ đất, từng mạch nước ngầm từ bao đời nay. Tháng 2 năm 1979, tiếng súng nổ rền vang dọc khắp chiến tuyến biên giới. Quân địch cậy đông, dùng xe tăng và pháo binh ồ ạt tấn công hòng đè bẹp các chốt chặn của ta tại khu vực biên giới huyện Hà Quảng (Cao Bằng). Trước tình thế nguy cấp, hầu hết dân bản đã sơ tán vào rừng sâu, nhưng Hoàng Thị Ngà – lúc đó đang là một nữ du kích tuổi đời còn rất trẻ – đã kiên quyết xin ở lại bám trụ chiến đấu cùng các chiến sĩ bộ đội địa phương. Chị không quản ngại hiểm nguy, thoăn thoắt băng qua những cung đường sạt lở dưới làn đạn pháo xối xả để tiếp tế lương thực, nước uống và vận chuyển thương binh từ tiền tuyến về tuyến sau. Khi trận chiến bước vào giai đoạn giáp lá cà vô cùng ác liệt tại một điểm chốt trên đồi cao, nhiều chiến sĩ bộ đội ta trúng đạn hy sinh, hỏa lực của ta có nguy cơ bị dập tắt. Chứng kiến cảnh quê hương đang bị kẻ thù giày xéo, lòng căm thù sục sôi, Hoàng Thị Ngà đã nhặt khẩu súng trường của một chiến sĩ vừa ngã xuống. Chị nấp sau chiến hào, dùng đôi bàn tay vốn chỉ quen dệt vải để bóp cò súng bắn trả quân thù. Chị vừa bắn chặn giặc vừa hô vang khích lệ tinh thần những đồng chí còn lại giữ vững trận địa. Trong làn khói súng mịt mù nhuộm đỏ cả đất trời Hà Quảng, một mảnh đạn pháo tàn độc của kẻ thù đã trúng vào ngực chị. Hoàng Thị Ngà anh dũng ngã xuống ngay trên bờ đất chiến hào, đôi mắt vẫn nhìn thẳng về phía biên cương Tổ quốc. Sự hy sinh của chị tại mảnh đất Hà Quảng năm 1979 đã hóa thành một ngọn lửa thiêng, tiếp thêm sức mạnh cho vạn quân đứng lên đập tan cuộc càn quét của ngoại bang, giữ trọn vẹn từng tấc đất thiêng liêng của địa đầu Tổ quốc.



