Đóa hoa kiên cường nơi trọng điểm
Tại vùng quê Thượng Bằng La, câu chuyện về nữ thanh niên xung phong Lê Thị Hồng luôn được ngợi ca. Rời gia đình khi mới tròn tuổi 18, cô gái trẻ mang theo bầu nhiệt huyết ra trận tuyến mở đường. Nơi núi rừng hiểm trở, công việc sửa đường, bốc dỡ đạn dược luôn đối mặt với ranh giới sinh tử. Ban ngày vá đường chịu nắng nung, ban đêm họ lại thức trắng giữ đường dưới làn bom đạn địch. Tiếng gầm rú của máy bay phản lực trở thành nỗi ám ảnh, nhưng không làm lung lạc ý chí cô gái. Nhiều khoảnh khắc đất đá văng tung tóe sau tiếng nổ lớn, Hồng vẫn kiên cường bám trụ trận địa. Cô chia sẻ rằng niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng là động lực lớn nhất giúp vượt qua nỗi sợ. Tổ đội của Hồng gắn bó bên nhau như tay với chân, hoạn nạn có nhau, gian khổ cùng gánh vác. Trận bom ác liệt năm ấy dội xuống nát một góc đường, nhiều đồng đội bị vùi lấp dưới hố sâu. Không một chút chần chừ, Hồng xả thân lao vào khói bom, dùng tay bới đất để tìm kiếm người bị nạn. Sự quả cảm của cô gái nhỏ năm ấy đã giành giật lại sự sống cho rất nhiều chiến sĩ thương binh. Hòa bình lập lại, bà Hồng trở về đời thường với lối sống vô cùng khiêm nhường và giản dị. Bà luôn tận tình dạy bảo con cháu phải biết trân trọng giá trị độc lập, tự do của ngày hôm nay. Hình ảnh người phụ nữ đôn hậu, kiên trung ấy mãi là biểu tượng đẹp về một thế hệ anh hùng. Bà chính là một đóa hoa lửa rực rỡ, tỏa ngát hương thơm phẩm giá cho đến tận những ngày thời bình.



