Đóa hoa kiên cường trong lửa đạn
Bà Trịnh Thị Thúy mang trong mình ký ức sâu đậm về một thời chiến đấu oanh liệt. Lên đường nhập ngũ vào lực lượng thanh niên xung phong năm 18 tuổi, cô không ngại gian khổ. Nhiệm vụ mở đường, tải đạn tại vùng trọng điểm luôn rình rập nhiều hiểm nguy. Ban ngày lấp hố bom, ban đêm kiên cường làm việc dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù. Có những lúc bom nổ rất gần, đất đá phủ kín người, cô vẫn gạt đi và tiếp tục làm việc. Điều giúp Thúy kiên cường chính là tình đồng chí, sự gắn bó như ruột thịt trong tổ. Mỗi khi có người bị thương, họ lại sát cánh bên nhau chăm sóc và động viên. Trong một trận oanh tạc ác liệt, Thúy đã lao vào vùng nguy hiểm cứu sống nhiều đồng đội. Việc làm dũng cảm đó đã góp phần giữ vững mạch máu giao thông huyết mạch của chiến dịch. Khi đất nước thống nhất, bà Thúy trở về quê hương với lối sống khiêm tốn, giản dị. Bà luôn nhắc nhở tuổi trẻ hôm nay phải sống có lý tưởng và biết cống hiến.


