Đóa Hoa Lê-Ki-Ma Bất Tử
Tác phẩm là một câu chuyện lịch sử tái hiện sống động và cảm động về cuộc đời, quá trình hoạt động cách mạng và sự hy sinh anh dũng của nữ anh hùng Võ Thị Sáu — người con gái kiên cường của vùng Đất Đỏ.
Đóa Hoa Lê-Ki-Ma Bất Tử
Mùa đỏ lửa năm 1947, vùng đất Đỏ (thuộc tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu ngày nay) chìm trong ách kìm kẹp của thực dân Pháp. Khi ấy, cô bé Sáu mới bước sang tuổi 14, vóc dáng nhỏ nhắn nhưng đôi mắt luôn ánh lên vẻ kiên định, quật cường. Chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, chị không ngần ngại trốn nhà, tìm đường tham gia vào Đội Công an xung phong Đất Đỏ.
Người chiến sĩ nhỏ tuổi và những chiến công vang dội
Dù tuổi đời còn rất trẻ, chị Sáu đã nổi tiếng khắp vùng bởi sự mưu trí và dũng cảm. Nhờ vóc dáng nhỏ nhắn của một cô bé bán hàng rong, chị dễ dàng qua mặt các trạm kiểm soát của địch để tiếp tế lương thực, đưa tin tức mật cho chiến khu.
Chiến công lẫy lừng nhất của chị là trận đánh ngay tại chợ Đất Đỏ vào tết năm 1948. Giữa lúc tên tổng tòng tòng khét tiếng ác ôn cùng lính tráng đang nghênh ngang đi lại, chị Sáu bình tĩnh áp sát, rút chốt lựu đạn ném thẳng vào giữa bọn chúng rồi nhanh chóng hòa vào dòng người đông đúc trốn thoát. Trận đánh ấy đã làm kinh động cả vùng, khiến kẻ thù ăn không ngon, ngủ không yên.
Tháng 2 năm 1950, trong một chiến dịch phá cuộc mít tinh do tết của giặc, chị Sáu không may sa vào tay giặc.
Khí phách nơi địa ngục trần gian
Kẻ thù dùng mọi cực hình tra tấn dã man nhất — từ chích điện, đánh đập đến bỏ đói — hòng khuất phục người con gái trẻ. Thế nhưng, câu trả lời duy nhất chúng nhận được từ chị chỉ là cái nhìn khinh bỉ và sự im lặng thép.
Biết không thể khai thác được gì, thực dân Pháp hèn nhát kết án tử hình chị khi chị chưa đầy 18 tuổi. Để tránh dư luận phản đối, chúng lén lút chuyển chị ra nhà tù Côn Đảo — nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian".
Tại đây, giữa những bức tường đá xám xịt và xiềng xích lạnh lẽo, tiếng hát của chị Sáu vẫn vang lên trong trẻo. Chị hát cho những người đồng chí nghe, hát về ngày mai đất nước độc lập, tự do. Tinh thần lạc quan của chị đã trở thành ngọn lửa sưởi ấm cho biết bao chiến sĩ cách mạng đang bị giam cầm.
Bình minh trên đất Côn Đảo
Buổi sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, trời Côn Đảo lộng gió. Thực dân Pháp giải chị Sáu ra bãi bắn.
Khi tên chúa đảo hỏi chị có cần bịt mắt hay không, chị Sáu ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào họng súng của quân thù và dõng dạc nói:
"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng, và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!"
Trước khi loạt đạn tàn nhẫn vang lên, người con gái đất Đỏ đã dùng hết sức lực của mình, cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca. Tiếng hát trong trẻo, hùng tráng vang vọng khắp biển trời Côn Đảo, át cả tiếng sóng biển rì rào. Chị ngã xuống khi trên môi vẫn vương nụ cười, và mái tóc còn cài một bông hoa tươi do người bạn tù vừa tặng.
Võ Thị Sáu ra đi ở tuổi 19, nhưng tinh thần và khí phách của chị đã hóa thành bất tử. Người dân Côn Đảo truyền tai nhau rằng, linh hồn của chị đã hòa vào cây lê-ki-ma, vào từng tảng đá, ngọn sóng nơi đây, mãi mãi chở che cho mảnh đất này. Đến tận ngày nay, ngôi mộ của chị tại nghĩa trang Hàng Dương luôn ngập tràn sắc hoa tươi của những thế hệ đi sau kính cẩn nghiêng mình trước một huyền thoại.



