ĐÓA HOA LÊ-KI-MA BẤT TỬ – NGƯỜI CON GÁI MÃI SỐNG TRONG TRÁI TIM DÂN TỘC
Có những con người, dù thời gian có trôi qua bao lâu, tên tuổi vẫn sáng mãi như vì sao trên bầu trời Tổ quốc.
Có những sự hy sinh không chỉ được khắc vào lịch sử, mà còn được khắc sâu trong trái tim của hàng triệu người Việt Nam.
Và Võ Thị Sáu chính là một người như thế.
Mỗi mùa hoa lê-ki-ma nở, mỗi khi giai điệu quen thuộc ngân lên:
"Mùa hoa lê-ki-ma nở, ở quê ta miền đất đỏ..."
lòng người Việt lại bồi hồi nhớ đến người nữ anh hùng tuổi đời còn rất trẻ, nhưng mang trong mình một ý chí kiên cường hơn cả thép.
Mười sáu tuổi...
Ở cái tuổi mà biết bao cô gái còn vô tư với những ước mơ tuổi học trò, chị đã chọn con đường gian khổ nhất. Chị chọn đứng về phía Tổ quốc. Chị chọn đối mặt với súng đạn, nhà tù và cái chết để đổi lấy độc lập, tự do cho quê hương.
Tuổi trẻ của chị không được viết bằng những ngày bình yên...
Mà được viết bằng những trận đánh táo bạo, những lần vượt qua vòng vây của kẻ thù và bằng lòng dũng cảm khiến quân xâm lược phải khiếp sợ.
Dù bị bắt, bị tra tấn bằng đủ mọi cực hình, chị vẫn không một lời khai báo, không cúi đầu, không phản bội đồng đội.
Trong trái tim người con gái ấy, Tổ quốc luôn lớn hơn mọi nỗi đau.
Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, tại pháp trường Hàng Dương – Côn Đảo...
Chị bước đi trong tư thế hiên ngang của một người chiến thắng.
Không run sợ.
Không oán than.
Không cúi đầu.
Khi bọn thực dân định bịt mắt, chị bình thản nói:
"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi nhìn Tổ quốc đến giây phút cuối cùng."
Đó không chỉ là lời nói của một cô gái mười bảy tuổi.
Đó là khí phách của cả một dân tộc không bao giờ khuất phục.
Giữa họng súng quân thù, chị cất cao tiếng hát, để tiếng hát yêu nước vang lên mạnh mẽ hơn cả tiếng đạn.
Rồi những loạt súng nổ...
Một người con gái ngã xuống.
Nhưng một huyền thoại đã đứng dậy.
Từ đó, chị hóa thành ngọn lửa bất diệt trong lòng dân tộc, hóa thành ngàn con sóng ôm lấy Côn Đảo, hóa thành sắc đỏ của quê hương và những mùa hoa lê-ki-ma nở mãi không tàn.
Hôm nay, đất nước thanh bình.
Những con đường rộng mở.
Những mái trường đầy tiếng cười.
Những lá cờ đỏ tung bay trong gió...
Đều có một phần được đánh đổi bằng tuổi xuân và máu của những người như chị.
Xin được cúi đầu tưởng nhớ và bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu – người con gái đã dùng cả cuộc đời ngắn ngủi để viết nên bản anh hùng ca bất tử về lòng yêu nước.
Chị Sáu ơi!
Dẫu chị đã đi xa hơn bảy thập kỷ, nhưng hình ảnh người thiếu nữ kiên trung vẫn sống mãi trong lòng dân tộc Việt Nam.
Thế hệ hôm nay xin nguyện gìn giữ hòa bình, sống tử tế, lao động, học tập và cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh thiêng liêng của chị và biết bao anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống vì màu cờ đỏ thắm.
Đời đời nhớ ơn các Anh hùng liệt sĩ.
Đời đời ghi nhớ công lao của người con gái bất tử mang tên Võ Thị Sáu.



