Khác

ĐÓA HOA LÊ-KI-MA BẤT TỬ TRÊN ĐẢO NGỤC

Trong những năm tháng "mưa bom bão đạn" của cuộc kháng chiến chống Pháp, có một người thiếu nữ đã đi vào huyền thoại, không phải bằng những chiến công lẫy lừng của một vị tướng, mà bằng ánh mắt rực lửa anh hùng và tiếng hát át cả tiếng súng quân thù. Đó chính là Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu.

Ninh Bình25/06/2026CAO NGỌC DIỆP (Đoàn xã Giao Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng "mưa bom bão đạn" của cuộc kháng chiến chống Pháp, có một người thiếu nữ đã đi vào huyền thoại, không phải bằng những chiến công lẫy lừng của một vị tướng, mà bằng ánh mắt rực lửa anh hùng và tiếng hát át cả tiếng súng quân thù. Đó chính là Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu.

1. Người con gái Đất Đỏ

Sinh ra tại vùng quê Đất Đỏ (Bà Rịa - Vũng Tàu), chị Sáu tham gia cách mạng khi mới 14 tuổi. Ở cái tuổi mà lẽ ra đang được cắp sách đến trường, chị đã trở thành một chiến sĩ trinh sát quả cảm, khiến quân Pháp nhiều phen khiếp vía với những trận đánh táo bạo.

Năm 1950, trong một lần đi làm nhiệm vụ, chị bị địch bắt. Sau gần ba năm bị tra tấn dã man trong các nhà tù từ Bà Rịa đến Chí Hòa, thực dân Pháp quyết định đưa chị ra Côn Đảo để thi hành án tử hình, hòng uy hiếp tinh thần của những người cộng sản.

2. Khí phách trước họng súng

Buổi sáng ngày 23/1/1952, một buổi sáng định mệnh tại nghĩa trang Hàng Dương. Khi viên mục sư đề nghị làm lễ rửa tội, chị Sáu đã khảng khái từ chối:

“Tôi không có tội. Chỉ có những kẻ sắp giết tôi đây mới là kẻ có tội.”

Khi bọn đao phủ bảo chị quỳ xuống để nhận án, chị đứng thẳng, ngẩng cao đầu:

“Tôi không biết quỳ. Các ông không thể khuất phục được tôi!”

Giây phút cuối cùng, khi chúng định dùng băng đen bịt mắt, chị đã gạt phanh tay chúng ra và nói:

“Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi được nhìn thấy đất nước thân yêu của mình đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!”

3. Tiếng hát giữa rừng hoa lửa

Giữa không gian tĩnh lặng đầy chết chóc của pháp trường, chị Sáu đã cất cao tiếng hát. Chị hát bài Tiến quân ca. Giọng hát của người thiếu nữ 19 tuổi trong trẻo, vút cao, át cả tiếng bước chân của lính lê dương và tiếng lên đạn lách cách.

Khi loạt súng vang lên, chị vẫn không ngừng hát, chị hô vang: "Việt Nam độc lập muôn năm!", "Hồ Chủ tịch muôn năm!". Chị ngã xuống khi sắc mặt vẫn hồng hào, đôi mắt vẫn mở to nhìn về phía biển trời quê hương.

4. Giá trị của "Thời hoa lửa"

Câu chuyện của chị Võ Thị Sáu không chỉ là một trang sử khô khan, mà là biểu tượng của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Chị chính là đóa hoa Lê-ki-ma đẹp nhất, nở rộ giữa lửa đạn chiến tranh, tỏa hương thơm của lòng yêu nước cho đến tận mai sau.

Ngày nay, tại nghĩa trang Hàng Dương, mộ của chị Sáu luôn nghi ngút khói hương. Người ta đến đó không chỉ để tưởng nhớ một người anh hùng, mà còn để tìm lại niềm tin và sức mạnh từ một "thời hoa lửa" hào hùng của dân tộc.

Lời nhắn gửi: Thế hệ chúng ta hôm nay được sống trong hòa bình, hãy luôn ghi nhớ rằng mỗi tấc đất ta đi, mỗi ngụm không khí ta thở đều đã được đánh đổi bằng máu và thanh xuân của những người anh hùng như chị Sáu. Hãy sống sao cho xứng đáng với "thời hoa lửa" ấy!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn