Đóa hoa lê-ki-ma bất tử trên đất Côn Đảo
Trong lịch sử kháng chiến của dân tộc Việt Nam, có biết bao người con đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ ra đi để lại mùa xuân cho đất nước, để lại niềm tự hào cho các thế hệ mai sau. Trong số những "đóa hoa" rực rỡ nhất nảy nở giữa mưa bom bão đạn, hình ảnh chị Võ Thị Sáu – người thiếu nữ anh hùng của vùng đất Đỏ – luôn sống mãi trong lòng tôi với một sự ngưỡng mộ và xúc động khôn nguôi. Chị chính là biểu tượng bất diệt cho tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của thế hệ thanh niên Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Pháp.
Chị Võ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo giàu lòng yêu nước tại huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Chứng kiến cảnh thực dân Pháp giày xéo quê hương, mới 14 tuổi – cái tuổi mà lẽ ra còn đang được cắp sách đến trường trong sự vỗ về của cha mẹ – chị đã giác ngộ cách mạng và tham gia đội Công an xung phong Đất Đỏ. Chị nhỏ bé nhưng can trường, thực hiện nhiều nhiệm vụ liên lạc và tiêu diệt ác ôn ngay giữa lòng địch khiến quân thù phải khiếp sợ.
Tôi vẫn nhớ như in những trang sử kể về lần chị bị bắt vào năm 1950 sau một trận đánh. Dù bị kẻ thù tra tấn bằng những hình thức dã man nhất, người thiếu nữ ấy vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo. Trước sự kiên cường của chị, thực dân Pháp đã hèn hạ kết án tử hình một cô gái chưa đầy 18 tuổi. Chúng đưa chị ra Côn Đảo – nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian" – để thi hành bản án. Nhưng chính tại nơi tối tăm ấy, ánh sáng của lòng yêu nước trong chị lại tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết.
Khoảnh khắc chị Sáu bước ra pháp trường tại hàng dương Côn Đảo vào một buổi sáng sớm năm 1952 là hình ảnh ám ảnh và hào hùng nhất. Nội tôi kể lại rằng, khi quân thù muốn bịt mắt chị trước khi bắn, chị đã thẳng thắn từ chối: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!". Chị ngắt một đóa hoa cài lên mái tóc, bước đi ung dung và cất cao tiếng hát bài "Tiến quân ca". Tiếng hát của chị vang vọng giữa không gian bao la của biển đảo, át cả tiếng súng của kẻ thù, làm rung chuyển cả những trái tim sắt đá nhất.
Chị ngã xuống khi tuổi đời mới tròn 19, cái tuổi đẹp nhất của người con gái. Chị chết đi nhưng tâm hồn chị đã hóa thân vào từng tấc đất, từng ngọn sóng của Côn Đảo. Người dân nơi đây vẫn truyền tai nhau về sự linh thiêng của chị, về "đóa hoa lê-ki-ma" không bao giờ tàn. Chị Sáu không chỉ là một liệt sĩ, chị là một huyền thoại, là điểm tựa tinh thần cho biết bao chiến sĩ cách mạng trong những năm tháng bị tù đày, xiềng xích.
Đứng trước tấm gương hy sinh cao cả của chị, tôi tự nhìn lại bản thân mình và thế hệ trẻ hôm nay. Chúng ta đang được sống trong hòa bình, được hít thở bầu không khí tự do, được theo đuổi những ước mơ cá nhân. Có đôi khi, chúng ta quên mất rằng cái giá của sự bình yên này là máu, là nước mắt và là thanh xuân của những người như chị Sáu. Chị đã dâng hiến cả cuộc đời mình để chúng ta có một tương lai tươi sáng. Điều đó đặt lên vai chúng tôi trách nhiệm phải sống sao cho xứng đáng.
Học tập tấm gương chị Võ Thị Sáu không nhất thiết phải là làm những điều lớn lao, mà bắt đầu từ lòng yêu quê hương, từ sự nỗ lực trong học tập và ý chí vượt qua khó khăn. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng rèn luyện, sống có lý tưởng, đóng góp sức trẻ của mình để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp như mong ước của các bậc cha anh.
Khép lại những trang sử về chị, lòng tôi vẫn bồi hồi câu hát: "Mùa hoa lê-ki-ma nở, ở quê ta miền đất đỏ. Thôn xóm vẫn nhắc tên người anh hùng...". Chị Võ Thị Sáu mãi mãi là đóa hoa lửa rực rỡ, là tấm gương sáng ngời để thế hệ trẻ chúng tôi soi mình và vững bước trên con đường phía trước.



