"Ðóa hoa lê-ki-ma bất tử trên vùng đất đỏ"
"Ðóa hoa lê-ki-ma bất tử trên vùng đất đỏ"
1. Tên câu chuyện "Ðóa hoa lê-ki-ma bất tử trên vùng đất đỏ" 2. Tên tác giả [Họ và tên của bạn] Lớp: ... - Trường: ... 3. Thông tin nhân vật • Họ và tên: Võ Thị Sáu (tên thật là Nguyễn Thị Sáu). • Năm sinh: 1933. • Năm mất: 23/01/1952. 4. Nội dung câu chuyện Chị Võ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo tại huyện Ðất Ðỏ, tỉnh Bà Rịa. Mới 14 tuổi, chị đã tham gia đội Công an xung phong Ðất Ðỏ, lập nhiều chiến công hiển hách như dùng lựu đạn tiêu diệt quân Pháp và tay sai. Năm 1950, trong một chuyến công tác, chị Sáu không may sa vào tay giặc. Dù bị tra tấn dã man bằng đủ mọi cực hình, người thiếu nữ ấy vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo. Thực dân Pháp đã hèn nhát kết án tử hình một người con gái chưa đầy 18 tuổi. Ngày 23/01/1952, tại pháp trường Côn Ðảo, trước nòng súng của kẻ thù, chị Sáu đã khước từ việc bịt mắt. Chị muốn nhìn thẳng vào quê hương, nhìn thẳng vào những kẻ xâm lược và hát vang bài Tiến quân ca. Hình ảnh chị ngắt bông hoa cài lên mái tóc trước giờ hành quyết đã trở thành một biểu tượng bất diệt cho tinh thần lạc quan, yêu đời và ý chí sắt đá của thế hệ thanh niên Việt Nam thời bấy giờ. 5. Cảm nghĩ của học sinh THPT Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường trong thời bình, mỗi khi đọc lại câu chuyện về chị Võ Thị Sáu, lòng em lại trào dâng một cảm xúc khó tả — vừa khâm phục, vừa tự hào, lại vừa tự vấn bản thân. Chị Sáu hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, cái tuổi mà lẽ ra chị phải được cắp sách đến trường, được sống trong vòng tay yêu thương của cha mẹ như chúng em hiện nay. Sự hy sinh của chị không chỉ là một sự mất mát, mà là một lời khẳng định đanh thép về lòng yêu nước: "Yêu nước không đợi tuổi". Từ câu chuyện của chị, em nhận ra rằng "thời hoa đỏ" không chỉ là những trang sử hào hùng đã qua, mà nó vẫn luôn rực cháy trong trái tim mỗi người trẻ. Nó nhắc nhở chúng em rằng, để có được màu xanh bình yên của bầu trời hôm nay, đã có biết bao màu đỏ của máu và hoa hy sinh xuống. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt, sống có trách nhiệm hơn với cộng đồng để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh đi trước.



