Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đóa hoa Lê-ki-ma nở giữa trùng sóng

Võ Thị Sáu-Ngọn lửa tuổi mười chín và đoá hoa không bao giờ chịu khuất phục.

TP. Hồ Chí Minh16/09/2026xã Ea Wer (Xã Ea Wer)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đóa hoa Lê-ki-ma nở giữa trùng sóng

Nơi Côn Đảo tháng bảy mặn chát vị muối biển và lạnh buốt những bức tường giam. Tiếng gió rít qua các ô cửa sắt nghe như tiếng gầm rú của sóng dữ, nhưng trong biệt giam, bầu không khí lại tĩnh lặng đến lạ lùng. Chị Sáu ngồi đó, lưng tựa vào bức tường đá lạnh ngắt. Mái tóc dài dẫu qua bao trận đòn tra tấn vẫn được chải gọn gàng bằng những ngón tay thon thả. Tuổi mười chín của chị gửi trọn vào Đất Đỏ, vào ánh mắt kiêu hãnh chẳng chịu cúi đầu trước kẻ thù.

Bên ngoài, gã cai tù người Pháp bước đến, khẽ gõ cộp cộp vào thanh sắt, giọng ngạc nhiên lẫn bất lực:

Sáu này, ngày mai là ra pháp trường rồi. Cô không sợ à? Muốn xin điều gì không?

Chị Sáu ngước đôi mắt sáng rực như hai hòn than hồng nhìn thẳng vào gã. Không một chút dao động, không một thoáng run rẩy, giọng chị vang lên đều đặn, cứng rắn:

"Tôi chỉ ân hận là chưa tiêu diệt hết bọn thực dân cướp nước và lũ tay sai bán nước."

Đêm ấy, chị hát. Tiếng hát khe khẽ nhưng vang vọng cả một góc khu giam giữ, là bài ca hy vọng, là tiếng gọi của quê hương miền Nam đang oằn mình chống giặc. Những người tù chính trị ở các phòng giam bên cạnh nghe thấy, lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong, cùng nhẩm theo giai điệu ấy bằng cả trái tim sục sôi căm hờn và kiêu hãnh.

Bình minh ngày hôm sau rực lên một thứ ánh sáng chói lọi, không phải của niềm vui mà là cái nắng gay gắt của miền biển đảo. Khi kẻ thù bịt mắt chị, chị gạt phăng đi và mạnh mẽ dõng dạc tuyên bố : " Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng! Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm! "

Loạt đạn vang lên như xé rách không gian tĩnh mịch. Giữa nơi khói đạn tàn khốc, người con gái Đất Đỏ ngã xuống nhưng ngọn lửa trong tim chị thì vĩnh viễn không bao giờ tắt. Khúc tráng ca về tuổi mười chín kiên trung ấy đã hòa vào sóng nước Côn Đảo, trở thành khúc tráng ca bất tử của một thời hoa lửa hào hùng và bi tráng nhất trong lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn