ĐÓA HOA LÊ-KI-MA TRƯỚC HÀNG SÚNG QUÂN THÙ
Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp, khi đất nước chìm trong khói lửa, có một người thiếu nữ đã bước vào lịch sử với phong thái hiên ngang đến mức kẻ thù cũng phải khiếp sợ. Chị là Võ Thị Sáu – người tử tù nhỏ tuổi nhất tại Côn Đảo, người đã biến pháp trường thành sàn diễn của lòng yêu nước.
Sinh ra tại vùng đất đỏ Bà Rịa, chị Sáu tham gia cách mạng từ khi còn rất trẻ. Ở cái tuổi mà những thiếu nữ khác còn đang mơ mộng về đôi tà áo dài hay những buổi sớm mai bình yên, chị đã mang trong mình trọng trách của một chiến sĩ công an xung phong.
Chị không sợ hiểm nguy, một mình thực hiện những nhiệm vụ táo bạo giữa lòng địch. Hình ảnh người con gái nhỏ nhắn nhưng đôi mắt rực lửa căm thù đã trở thành nỗi khiếp nhược của bọn thực dân và tay sai lúc bấy giờ.
Sau khi bị bắt, chị Sáu đã trải qua biết bao cực hình tra tấn dã man tại các nhà tù từ Chí Hòa đến Côn Đảo. Kẻ thù dùng mọi thủ đoạn, từ dụ dỗ đến đòn roi, nhưng chúng chỉ nhận lại được một câu nói đanh thép: "Yêu nước không có tội!".
Ở trong "địa ngục trần gian" Côn Đảo, nơi mà cái chết cận kề mỗi giây, chị vẫn lạc quan, vẫn hát cho đồng đội nghe, vẫn giữ cho mình một tâm hồn trắng trong như mây trắng. Chị không chỉ sống cho riêng mình, chị sống bằng hơi thở của hàng triệu người dân đang khao khát tự do.
Buổi sáng ngày 23/1/1952 là một buổi sáng không thể nào quên. Khi thực dân Pháp đưa chị ra bãi cát Hàng Dương để hành quyết, chị Sáu vẫn bước đi với dáng vẻ ung dung. Chị từ chối bịt mắt bằng chiếc khăn đen. Chị muốn được nhìn thấy quê hương, đất nước lần cuối bằng đôi mắt trong sáng của mình.
Giây phút ấy, chị đã cài một đóa hoa lên mái tóc. Giữa không gian đặc quánh mùi chết chóc, hình ảnh cô gái trẻ xinh đẹp, bình thản nhìn thẳng vào họng súng quân thù đã làm run rẩy cả những tên đao phủ. Chị cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca. Khi tiếng súng vang lên, chị hô lớn: "Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!".
Chị ngã xuống, nhưng đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn về phía biển Đông, như muốn gửi gắm lời thề bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ dân tộc.
Chị Sáu ra đi khi tuổi đời mới mười tám – độ tuổi đẹp nhất của một đời người. Chị không chết, chị chỉ hóa thân vào cỏ cây, vào gió biển Côn Đảo và vào giai điệu bất hủ của bài hát "Biết ơn chị Võ Thị Sáu".
Ngày nay, mộ của chị tại nghĩa trang Hàng Dương luôn thơm ngát hương hoa và rực rỡ ánh nến. Người ta đến với chị không chỉ để tưởng nhớ một anh hùng, mà còn để tìm thấy sự bình yên và sức mạnh từ một tâm hồn không biết cúi đầu trước bạo lực.
Võ Thị Sáu chính là đóa hoa đẹp nhất của "Thời hoa lửa". Chị đã dạy cho thế hệ mai sau rằng: Tuổi trẻ không đo bằng thời gian, mà đo bằng lý tưởng sống. Sự hy sinh của chị là bài ca bi tráng nhất về tình yêu Tổ quốc, một tình yêu mãnh liệt hơn cả.



