Bài viết

ĐÓA HOA LÊ-MA-GÔ BẤT TỬ GIỮA NGÀN KHƠI

ĐÓA HOA LÊ-MA-GÔ BẤT TỬ GIỮA NGÀN KHƠI

Tây Ninh06/07/2026Đoàn xã Mỹ Lộc (xã Mỹ Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhà thơ trứ danh người Nga Rasul Gamzatov từng viết: "Có những cái chết gọi ta về với sự sống, có những cái chết tạc vào thời gian một dáng đứng vĩnh hằng". Quả thực, lịch sử dân tộc Việt Nam không chỉ được viết bằng mực, mà còn được khắc vẽ nên bởi những thanh xuân kiên cường nằm lại nơi đất mẹ khi tuổi đời còn xanh. Là một học sinh cấp ba đang đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành, nhìn những vạt nắng bình yên đậu trên vai áo trắng của bạn bè dưới bóng cờ Tổ quốc, tôi chợt tự hỏi: "Điều gì đã định nghĩa nên giá trị của thanh xuân?". Hưởng ứng Đề án "Câu chuyện thời hoa lửa", tôi đã lật mở những trang sử vàng và dừng lại rất lâu trước hình bóng một người con gái. Chị ngã xuống khi tuổi đời mới mười chín, độ tuổi đẹp đẽ nhất của một đời người nhưng đã kịp hóa thân thành một tượng đài bất tử. Người anh hùng ấy chính là liệt sĩ Võ Thị Sáu. Tìm hiểu về chị, tôi cảm thấy vô cùng xúc động, kính phục và tự hào. Điều khiến tôi ấn tượng nhất là tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm ,sự hy sinh cao cả của chị vì độc lập, tự do của dân tộc.

Ngược dòng thời gian về những năm tháng đất nước chìm trong bão đạn, người con gái mang tên Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại vùng Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Chị lớn lên khi quê hương đang oằn mình dưới gót giày viễn chinh của thực dân Pháp. Những người học sinh như chúng tôi bây giờ được bảo bọc trong vòng tay cha mẹ, còn chị Sáu năm 13 tuổi đã chứng kiến cảnh xóm làng bị tàn phá, gia đình bị ly tán. Chính nỗi đau mất nước ấy đã hun đúc trong tâm hồn người thiếu nữ một lý tưởng cách mạng kiên định. Năm 1946, chị chính thức đứng vào hàng ngũ của đội Công an xung phong Đất Đỏ, đảm nhận vai trò trinh sát, liên lạc bí mật và trực tiếp tham gia nhiều trận đánh táo bạo, gieo rắc sự khiếp sợ cho kẻ thù. Người ta nhớ đến chị với chiến công ném lựu đạn tiêu diệt tên cai tổng tòng ác ôn ngay giữa chợ Tết năm 1948, giải nguy cho đồng đội.Thế nhưng, bão tố đã ập đến khi chị bị giặc bắt vào năm 1950. Suốt hai năm bị giam cầm, từ những hầm tối ở đất liền cho đến "địa ngục trần gian" Côn Đảo, thực dân Pháp đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man nhất. Dù phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, gian khổ, thậm chí đánh đổi cả tính mạng, anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu vẫn luôn giữ vững niềm tin, ý chí chiến đấu và quyết tâm cống hiến cho Tổ quốc. Trước tòa án thực dân, chị thẳng thắn ngẩng cao đầu, để lại một lời tuyên bố đanh thép làm run sợ những kẻ cầm quyền: "Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội!".Bản án tử hình lén lút được thực dân Pháp thi hành vào rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952. Đứng trước họng súng quân thù tại pháp trường Hàng Dương, khi tên cha cố đề nghị rửa tội, chị đã gạt phắt đi bằng một câu nói đầy khí tiết: "Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp giết tôi đây mới là người có tội". Lúc ngọn còng lạnh ngắt hướng về phía mình, chị từ chối dứt khoát chiếc băng đen bịt mắt: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!". Tiếng hát Tiến quân ca vang lên trong trẻo, hùng tráng hòa cùng lời hô vang dội đất trời: "Việt Nam độc lập muôn năm!" trước khi loạt đạn nổ ra đã biến người thiếu nữ mười chín tuổi thành một huyền thoại bất tử. Những hành động và sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên những trang sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam. Đối với các sự kiện lịch sử như cuộc đấu tranh kiên cường của các chiến sĩ cách mạng tại nhà tù Côn Đảo, em càng hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình, độc lập mà chúng ta đang được hưởng hôm nay. Những chiến thắng ấy không chỉ là niềm tự hào của dân tộc mà còn là minh chứng cho sức mạnh đoàn kết, ý chí kiên cường và khát vọng tự do của nhân dân Việt Nam. Để ghi nhận công lao vĩ đại của chị, năm 1993, Đảng và Nhà nước đã truy tặng chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.Qua việc tìm hiểu về nhân vật lịch sử này, em nhận thức sâu sắc rằng thế hệ trẻ hôm nay cần phải biết trân trọng quá khứ, ghi nhớ công lao của các thế hệ đi trước. Chị ngã xuống ở tuổi mười chín để chúng tôi có tuổi mười chín bình yên cắp sách đến trường. Bản thân em sẽ cố gắng học tập tốt, rèn luyện đạo đức, tích cực tham gia các hoạt động xã hội, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh. Những tấm gương anh hùng và những sự kiện lịch sử hào hùng của dân tộc sẽ mãi là nguồn động lực để em phấn đấu, sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội. Đóa hoa lê-ma-gô của vùng Đất Đỏ tuy đã nằm lại với lòng đất mẹ, nhưng ngọn lửa lý tưởng của chị vẫn sẽ cháy mãi trong tim của triệu triệu người trẻ Việt Nam hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÓA HOA LÊ-MA-GÔ BẤT TỬ GIỮA NGÀN KHƠI | Câu chuyện thời hoa lửa