ĐÓA HOA LỬA TRÊN TỌA ĐỘ CHẾT
Câu chuyện về nữ tiểu đội trưởng trẻ tuổi của lực lượng Thanh niên xung phong tại "tọa độ chết" ngã ba Đồng Lộc, người đã dũng cảm dùng chính cơ thể và lòng yêu nước của mình để đánh lừa máy bay địch, bảo vệ mạch máu giao thông thông suốt cho tiền tuyến.
Vào những năm 1965 – 1968, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) trở thành mạch máu giao thông huyết mạch nối liền hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Chính vì thế, đế quốc Mỹ đã tập trung đánh phá điên cuồng, biến nơi đây thành một "chảo lửa" đúng nghĩa với hàng nghìn tấn bom đạn dội xuống mỗi ngày.
Năm 1965, cô gái trẻ Nguyễn Thị Kim Huế khi đó mới tròn 18 tuổi, mang theo bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ, đã gia nhập vào Tiểu đội 6, Đại đội 552, Tổng đội TNXP 55 Hà Tĩnh. Cô sớm được tín nhiệm bầu làm Tiểu đội trưởng nhờ sự nhanh nhẹn, kiên cường. Nhiệm vụ của tiểu đội Kim Huế là bám trụ ngay tại yết hầu Đồng Lộc để rà phá bom mìn và san lấp hố bom ngay sau khi máy bay địch vừa dứt, đảm bảo cho những đoàn xe chở hàng vào Nam không bị khựng lại.
Có những ngày, máy bay phản lực của Mỹ gầm rú trên đầu liên tục. Đất đá bị xới tung, khói bom khét lẹt. Trong một trận chiến ác liệt, khi tiểu đội của Kim Huế đang ra sức lấp hố bom để mở đường cho một đoàn xe quân sự chuẩn bị đi qua, bất ngờ tiếng gầm rú của máy bay địch lại vang lên dữ dội. Chúng quay lại oanh tạc vòng hai.
Nhận thấy đoàn xe quân sự phía sau đang nằm trong tầm ngắm nguy hiểm và các đồng đội đang phơi mình trên trận địa trống trải, Kim Huế đã có một quyết định táo bạo và quả cảm. Chị không chọn cách ẩn nấp. Thay vào đó, chị nhặt lấy một chiếc xẻng, chạy ngược ra hướng ngược lại với đoàn xe và các đồng đội, đứng trên một gò đất cao rồi liên tục khua xẻng, vẫy áo để thu hút sự chú ý của phi công Mỹ.
"Bắn vào đây này! Hướng này này!" – Chị hét lên trong tiếng gầm của động cơ phản lực, chấp nhận biến mình thành chiếc "bia sống" đánh lạc hướng kẻ thù.
Nhìn thấy bóng người di động, máy bay Mỹ lập tức chuyển hướng, lao xuống và trút một loạt bom dữ dội về phía gò đất nơi Kim Huế đang đứng. Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, đất đá mịt mù chôn vùi cô gái trẻ.
Khi máy bay địch rời đi, các đồng đội khóc nghẹn, lao vào đống đất đá ra sức đào bới. Thật kỳ diệu, nhờ lòng dũng cảm và cả sự may mắn, Kim Huế bị bom hất văng vào một hàm ếch tự nhiên và bị đất lấp kín, nhưng chị vẫn còn thở. Khi được kéo lên khỏi mặt đất, toàn thân chị bám đầy bùn đất và máu sượt qua vai, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi khi chị nhìn thấy đoàn xe quân sự đã tranh thủ thời gian vàng ngọc đó để vượt qua ngã ba an toàn.
Trong suốt những năm tháng thanh xuân tại ngã ba Đồng Lộc, Nguyễn Thị Kim Huế đã có đến 3 lần bị bom vùi lấp và đều được đồng đội đào lên cứu sống. Với những cống hiến kiên cường "máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc", năm 1967, chị vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân khi mới 20 tuổi, trở thành một biểu tượng bất tử của thế hệ TNXP thời hoa lửa.



