ĐOÁ HOA LỬA TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG HUYẾT MẠCH
Vào những năm tháng chiến tranh ác liệt chống Mỹ cứu nước, khi mới vừa tròn 18 tuổi – lứa tuổi đẹp nhất của người con gái, bà Nguyễn Thị Cảnh đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, lên đường ra tiền tuyến. Bà được phân công vào đội san lấp hố bom, thông đường cho những chuyến xe chở hàng, chở đạn dược vào miền Nam.
Quảng Trị ngày ấy là "tọa độ lửa", bom đạn cày xới ngày đêm. Công việc của các cô chú TNXP vô cùng nguy hiểm. Cứ sau mỗi trận bom của kẻ địch, không quản ngày hay đêm, bà Cảnh cùng các đồng đội lại lao ra mặt đường. Với chiếc cuốc, chiếc xẻng trên tay, các cô chú chạy đua với thời gian để san lấp hố bom thật nhanh. Có những đêm tối mịt, để xe ô tô của bộ đội quân giải phóng không bị lọt hố, bà Cảnh và các bạn nữ TNXP đã dũng cảm mặc áo trắng, đứng làm "cọc tiêu sống" bên mép vực, dùng chính thân mình để dẫn đường cho xe qua an toàn.
Dù thiếu thốn từ miếng ăn, ngụm nước, lại phải đối mặt với hiểm nguy rình rập, nhưng tiếng cười, tiếng hát của bà Cảnh và đồng đội chưa bao giờ tắt. Sự hy sinh thầm lặng của những "đóa hoa lửa" ngày ấy đã góp phần giữ vững mạch máu giao thông thông suốt, đưa đất nước đến ngày hòa bình, thống nhất.
II. BÀI HỌC RÚT RA/THÔNG ĐIỆP CỦA ĐỘI VIÊN-NHI ĐỒNG
Chúng con cảm thấy rất xúc động và biết ơn sự hy sinh anh dũng của bà Nguyễn Thị Cảnh cùng các cô chú Thanh niên xung phong để chúng con có mái trường yên bình hôm nay. Học tập tinh thần ấy, chúng con xin hứa sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi, vâng lời cha mẹ, thầy cô để trở thành người có ích cho đất nước.


