Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Đóa hoa lửa trên tuyết đường huyết mạch

Võ Thị Tần là một Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Đại đội 552, thuộc Tổng đội thanh niên xung phong Hà Tĩnh.

Ninh Bình18/05/2026Trần Hải Diệp (Trường Trung Học Phổ Thông Trực Ninh B)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đóa hoa lửa trên tuyết đường huyết mạch

Câu chuyện “Đóa hoa lửa trên tuyến đường huyết mạch” Nhân chứng : Võ Thị Tần Năm sinh : 1944 - Năm mất: 1968 Quê quán : xã Thiên Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh Nội dung : Là Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Đại đội 552, thuộc Tổng đội Thanh niên xung phong (TNXP) Hà Tĩnh. Chị cùng đồng đội trực tiếp bám trụ tại Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) – “tọa độ lửa” ác liệt nhất trên tuyến đường huyết mạch chi viện cho miền Nam. Là biểu tượng rực rỡ của thế hệ thanh niên xung phong trong kháng chiến chống Mỹ. Giữa cái nắng lửa của vùng đất Can Lộc những ngày tháng 7 năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc không một lúc nào ngớt tiếng bom. Đất đá bị xới tung, khét lẹt mùi thuốc súng. Trong cái hang nhỏ bên sườn núi, Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần đang cẩn thận búi lại mái tóc dài, đôi mắt chị sáng rực dù gương mặt đã lấm lem bụi đỏ. ”Tần ơi, bom dội thế này, lát mình có ra đào tiếp không chị?” – Tiếng nhỏ nhẹ của Cúc, cô em út trong tiểu đội, vang lên giữa hai đợt pháo. Tần mỉm cười, cái nhìn cương nghị mà ấm áp: “Xe chưa qua thì chị em mình chưa nghỉ. Cúc đừng lo, giặc ném bom ban ngày, mình mở đường ban đêm. Mà nếu cần, mình đối mặt với nó ngay bây giờ luôn!”. Chiều ngày 24 tháng 7, bầu trời Đồng Lộc bỗng lặng ngắt một cách lạ thường. Tần linh tính có điều chẳng lành, nhưng lệnh thông đường phải hoàn thành gấp cho đoàn xe chi viện vào Nam tối nay. Chị thổi còi tập hợp tiểu đội. Mười cô gái, mười đóa hoa sim tím giữa rừng, hối hả mang cuốc xẻng ra trọng điểm. ”Nhanh tay lên các em, hố bom này sâu quá!” – Tần vừa hô vừa thoăn thoắt xúc đất. Tiếng cười đùa tếu táo của mấy chị em vẫn vang lên để át đi nỗi sợ. Tần nhìn sang bên cạnh, thấy bạn mình đang lau mồ hôi, chị

định trêu một câu thì bỗng nghe tiếng rít xé gió từ trên cao. ”Nằm xuống! Tất cả nằm xuống!” – Tiếng Tần thét lên xé lòng. Một loạt bom bi dội xuống ngay vị trí tiểu đội 4. Khói bụi mù mịt bao trùm lấy trận địa. Khi khói tan, không gian rơi vào một sự im lặng đến rợn người. Trận bom ấy đã mang Võ Thị Tần và chín người đồng đội đi mãi mãi. Khi đồng đội đến ứng cứu, họ tìm thấy Tần trong tư thế như đang che chở cho các em, tay chị vẫn nắm chặt cán xẻng. Trong túi áo chị, bức thư gửi mẹ còn dang dở và lọn tóc thề gửi người ra trận vẫn còn nguyên vẹn, thấm đẫm màu đất đỏ quê hương. Mười cô gái ấy đã nằm lại dưới chân núi thiêng, nhưng tiếng còi chỉ đường của Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần dường như vẫn còn vang mãi, dẫn lối cho những đoàn xe đi tới ngày toà thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đóa hoa lửa trên tuyết đường huyết mạch | Câu chuyện thời hoa lửa