Đóa hoa thanh xuân rực lửa
Ký ức thanh xuân oanh liệt luôn in đậm trong tâm trí cựu thanh niên xung phong Trịnh Thị Thúy. Năm 18 tuổi, cô gái trẻ tình nguyện rời xa gia đình để ra mặt trận huyết mạch mở đường. Nhiệm vụ vá đường, tải đạn phục vụ chiến dịch đặt tổ đội của cô vào ranh giới tử thần. Ban ngày, dẫu nắng cháy da thịt, họ vẫn cật lực cuốc đất san lấp hố bom đạn oanh tạc. Ban đêm, dưới ánh đèn mờ ảo và tiếng xé trời của máy bay địch, họ làm việc không ngơi tay. Nhiều khoảnh khắc bom nổ sát bên hất văng Thúy, nhưng tỉnh dậy cô lại kiên cường làm tiếp. Cô chia sẻ, tinh thần đồng đội keo sơn như ruột thịt chính là điểm tựa lớn nhất giúp vượt qua. Họ luôn đùm bọc, nhường nhịn nhau miếng lương khô và tận tình chăm sóc nhau lúc ốm đau. Trận bom định mệnh năm ấy dội trúng trận địa, Thúy dũng cảm lao vào lửa đạn cõng thương binh. Sự quả cảm vô song của cô gái nhỏ đã hồi sinh sự sống cho nhiều người anh em đồng chí. Hòa bình lập lại, bà trở về cuộc sống đời thường bình dị tại vùng quê Thượng Bằng La. Bà luôn giữ lối sống giản dị, chan hòa và nhiệt tình tham gia hoạt động đoàn thể địa phương. Bà thường nhắc nhở thế hệ trẻ phải sống có lý tưởng và biết trân trọng nền hòa bình hôm nay. Cuộc đời bà Thúy là biểu tượng đẹp về một thế hệ thanh niên sống hết mình vì đất nước. Bà chính là đóa hoa lửa kiên trung, tỏa sáng rực rỡ giữa khói đạn chiến trường xưa


