Cựu chiến binh

Đóa hoa thép nở giữa rừng tuyến lửa

Câu chuyện về người con gái tuổi đôi mươi gác lại thanh xuân, dùng tiếng hát và đôi tay mềm mại để giữ vững mạch máu giao thông trên đỉnh Trường Sơn huyền thoại.

Lào Cai08/05/2026Hoàng Thuý Tuyn (xã Nghĩa Đô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi xuân gửi lại đại ngàn

Năm 1972, giữa lúc đế quốc Mỹ điên cuồng đánh phá miền Bắc và cắt đứt đường chi viện cho miền Nam, cô gái trẻ Lê Thị Mai (sinh năm 1954) đã đưa ra quyết định lớn nhất cuộc đời: gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP). Cô thuộc đơn vị C534-N53-P18, một trong những đơn vị chốt giữ tại các tọa độ lửa trên tuyến đường Trường Sơn.

Rời xa mái gia đình, rời xa những tà áo dài duyên dáng, cô Mai khoác lên mình bộ quân phục rộng thùng thình và chiếc mũ tai bèo. Hình ảnh cô gái nhỏ nhắn với mái tóc dài đen mượt, vai vác cuốc xẻng xông pha giữa khói bom đã trở thành một phần của lịch sử.

Tiếng hát át tiếng bom

Công việc của cô Mai và đồng đội là "trực chiến" 24/24 giờ để đảm bảo thông đường cho xe ra tiền tuyến. Bom vừa dứt, các cô đã lao ra khỏi hầm, bất chấp mặt đường còn nóng rẫy và mùi thuốc súng nồng nặc để san lấp hố bom. "Lúc ấy chẳng ai nghĩ đến cái chết, chỉ sợ đường tắc, xe không vào được miền Nam thì anh em bộ đội trên đó khổ," cô Mai nhớ lại.

Có những đêm trắng dưới ánh trăng rừng, các cô vừa làm vừa hát. Tiếng hát của cô Mai vang lên trong trẻo, xua tan cái mệt mỏi, át đi tiếng động cơ máy bay gầm rú trên đầu. Đó là thứ vũ khí tinh thần lợi hại nhất mà kẻ thù không bao giờ hiểu nổi. Những kỷ niệm về tình chị em gắn bó, chia nhau mẩu lương khô hay hớp nước suối trong rừng sâu đã trở thành sợi dây liên kết họ suốt cả cuộc đời.

Người giữ lửa truyền thống

Hòa bình lập lại, cô Mai trở về với cuộc sống đời thường, làm tròn thiên chức người vợ, người mẹ. Thế nhưng, tinh thần TNXP năm nào vẫn luôn cháy bỏng trong cô. Cô tích cực tham gia Hội Cựu TNXP, thường xuyên giúp đỡ các đồng đội cũ có hoàn cảnh khó khăn.

Mỗi dịp 27/7 hay ngày thành lập Đoàn, cô lại được các bạn trẻ mời đến kể chuyện. Nhìn những tà áo xanh tình nguyện hôm nay, cô lại thấy hình ảnh của mình năm xưa. Cô luôn nhắn nhủ: "Thanh xuân của mỗi người chỉ có một, hãy sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những người đã nằm lại dưới cánh rừng Trường Sơn."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn