Cựu Thanh niên xung phong

ĐÓA HOA XANH NỞ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG KHỐC LIỆT

Bà Lê Thị Khải, nguyên nữ thanh niên xung phong (TNXP) quả cảm mang tinh thần "Ba sẵn sàng" gác lại tuổi xuân để ra mặt trận vào năm 1965. Trải qua chuỗi ngày đêm bám đường thông tuyến dưới mưa bom bão đạn, ngọn lửa nhiệt huyết của cô gái tuổi 20 năm xưa vẫn cháy sáng vẹn nguyên qua những cống hiến thầm lặng cho quê hương ở tuổi xế chiều.

Thái Nguyên07/08/2026Xã Đăk Hà (Đoàn xã Đăk Hà)9 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐÓA HOA XANH NỞ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG KHỐC LIỆT

1. Tiếng Gọi Thiêng Liêng Tuổi Hai Mươi

Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go và khốc liệt nhất, miền Bắc sục sôi khí thế ra trận. Tại vùng quê Chương Mỹ (Hà Nội), cô gái trẻ Lê Thị Khải khi ấy vừa tròn 20 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người với bao ước mơ và hoài bão.

Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc và phong trào "Ba sẵn sàng" đang cuộn chảy trong huyết quản thế hệ trẻ, cô gác lại ruộng vườn, từ biệt người thân để khoác lên mình màu áo xanh TNXP. Hành trang ra trận chẳng có gì nhiều ngoài một trái tim rực cháy lòng yêu nước và ý chí quyết tâm sắt đá: "Tổ quốc cần, thanh niên có mặt!"

2. Kiên Cường Giữa Mưa Bom Bão Đạn

Đơn vị của TNXP Lê Thị Khải được điều động đến những cung đường chiến lược, nơi giặc Mỹ ngày đêm điên cuồng trút bom cày xới nhằm chặt đứt tuyến chi viện cho tiền tuyến miền Nam. Thời hoa lửa của bà và đồng đội là chuỗi ngày dài bất tận với khẩu hiệu: "Máu có thể rơi, nhưng đường không thể tắc!"

  • Ban ngày: Ẩn nấp dưới hầm hào, tranh thủ ngụy trang trận địa và bảo quản công cụ.

  • Ban đêm: Lao ra mặt đường ngay khi dứt tiếng bom để san lấp hố bom, rà phá bom nổ chậm và làm cọc tiêu sống dẫn lối cho những đoàn xe vận tải tiến về tiền tuyến.

  • Trong màn đêm mù mịt trộn lẫn bụi đường và khói bom khét lẹt, những bàn tay vốn chỉ quen cuốc cày của cô gái Lê Thị Khải đã trở nên rắn rỏi, thoăn thoắt quai búa, vác đá, cạy đất. Đã có những lúc lằn ranh giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng gang tấc, có những đêm sốt rét rừng hành hạ đến kiệt sức, nhưng tiếng ca của các cô gái tuổi đôi mươi vẫn cất cao, át cả tiếng bom gầm rú. Họ biến thanh xuân gian khó thành những đóa hoa rực rỡ nhất giữa chiến trường.

    3. Giữ Vững Ngọn Lửa Thiêng Thời Bình

    Chiến tranh khép lại, bà Lê Thị Khải trở về với cuộc sống đời thường tại thôn Bài Trượng, xã Hoàng Diệu. Dẫu mái đầu đã bạc trắng theo năm tháng, phẩm chất kiên trung và dòng máu sục sôi của người chiến sĩ TNXP năm xưa vẫn chưa một ngày nguội tắt.

    Không chịu nghỉ ngơi, bà tiếp tục nhận trọng trách Ủy viên Ban chấp hành Hội Cựu TNXP xã Hoàng Diệu kiêm Chi hội trưởng Chi hội thôn Bài Trượng. Bà đi gõ cửa từng nhà, rà soát từng hoàn cảnh để chăm lo, giúp đỡ những đồng đội cũ gặp khó khăn, kết nối nghĩa tình đồng đội luôn khăng khít. Trong mọi phong trào xây dựng nông thôn mới hay hoạt động đoàn thể tại địa phương, người ta luôn thấy hình ảnh một bà lão Khải nhanh nhẹn, nhiệt huyết và đầy trách nhiệm.

    Bà Lê Thị Khải chính là một nhân chứng sống bình dị mà cao quý, một biểu tượng thầm lặng tiếp nối mạch nguồn truyền thống, truyền ngọn lửa yêu nước thiêng liêng cho thế hệ trẻ hôm nay.


    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn