Đóa hồng gai của biệt động thành (1)
Năm 1965, cô gái 17 tuổi Vũ Minh Nghĩa rời vùng đất củ Chi đất thép để vào nội đô Sài Gòn, hoạt động bí mật trong lòng địch dưới vỏ bọc một người thợ may. Đêm mùng 1 rạng sáng mùng 2 Tết Mậu Thân 1968, bà là nữ chiến sĩ duy nhất sát cánh cùng 16 nam đồng đội thuộc Đội 11 Biệt động Sài Gòn tấn công thẳng vào Tòa Đại sứ Mỹ – cơ quan đầu não kiên cố nhất của địch lúc bấy giờ.
Trận chiến diễn ra cực kỳ tàn khốc suốt nhiều giờ liền. Giữa làn mưa đạn và hơi cay, bà Nghĩa vừa làm nhiệm vụ cứu thương, vừa trực tiếp cầm súng chiến đấu, bắn trả sòng phẳng với quân cảnh Mỹ. Khi các đồng đội lần lượt hy sinh gần hết, chỉ còn bà và hai chiến sĩ khác bị thương nặng, họ vẫn kiên quyết không đầu hàng. Sáng mùng 2 Tết, bà bị địch bắt, tra tấn dã man qua nhiều nhà tù (Thủ Đức, Chí Hòa, Côn Đảo) nhưng không hé răng khai nửa lời. Đến năm 1974, bà được trao trả tự do tại Lộc Ninh và tiếp tục cống hiến cho cách mạng đến ngày đất nước hoàn toàn đại thắng.



