Đoá hồng hạnh phúc
Giữa năm 1946, tôi quyết định quay về Sa Đéc. Tâm trạng của tôi lúc này trĩu nặng buồn phiền. Tôi như một người bị mất phương hướng trước nhiều mất mát, chuyện tình duyên vẫn chưa ổn định và nghề nghiệp cứ lêu bêu, không chắc chắn...! Về nhà ở với cha mẹ, tôi sống trầm lặng hẳn. Tôi cảm nhận má tôi là người thương tôi, thông cảm, an ủi và giúp đỡ cho con trai của bà nhiều nhất. Tôi cảm nhận quê nhà của mình giờ cũng nhiều đổi thay! Bạn bè ngày xưa giờ tản lạc, có người lên Sài Gòn, có người qua Nam Vang lập nghiệp, có người đi Tây và không ít người vô bưng biền, theo kháng chiến... Trong số đó có Thanh Nha, người bạn tài hoa đã từ giã tôi đi vào chiến khu, lúc còn ở Sài Gòn...
Ở Sa Đéc một thời gian, tình cờ tôi gặp Hường, một cô người quen ở Sóc Trăng lên chơi. Tôi hỏi thăm cô gái tên Trâm Anh ở Sóc Trăng năm xưa... Hỏi là hỏi chơi, hỏi bâng quơ chứ làm sao biết ai là ai ở cái xứ sở Sóc Trăng mênh mông như vậy! Không ngờ, cô Hường nói ngay rằng mình có biết Trâm Anh, bởi nhà ông Huyện Ngự ở gần nhà người bà con của cô. Cô Hường nói đùa rằng không hiểu cô này có chờ đợi ai không mà đến giờ vẫn chưa lập gia đình. Tôi cảm thấy thật lạ lùng, lòng bồi hồi, bởi đã lâu rôi, tôi có ý định không lập gia đình! Nhưng rồi không giâu được lòng, tôi mình ngày xưa đôi với Trâm Anh. Nghe xong, cô Hương có thổ lộ với cô Hường về tình cảm lãng mạn, đơn phương của ý trách móc:
- Ngày xưa, phải chi cậu chín đi hỏi cưới Trâm Anh cho rồi! Đi qua Nam Vang làm chỉ!
Tôi cười buồn:
CHAOG
- Chắc đó là số phận của con người ta! Nêu có duyên số, sẽ gặp được nhau, cô à!
Cô Hường reo lên, mặt vui hẳn:
- Cậu chín! Nếu gia đình cậu bước tới hỏi cưới Trâm Anh cho cậu, biết đâu ông bà Huyện Ngự đồng ý?
Tôi bất ngờ trước những lời của cô Hường kể về Trâm Anh và càng bất ngờ hơn trước lời khích lệ của cô. Câu chuyện cũ hiện về, khiến lòng tôi xốn xang, bối rối. Trời ơi, chuyện cũ đã trôi qua gần 8 năm trời rồi còn gì! Tưởng như mọi điều đã trôi qua xa lơ, xa lắc...
Thế mà câu chuyện tình duyên lại lọt đến tai ba má tôi. Gia đình tôi rất quan tâm vì biết Trâm Anh là con gái nết na của gia đình ông Huyện Ngự. Má tôi bàn với ba tôi và các anh chị trong nhà, cậy người mai mối tới gặp ông bà Huyện Ngự để xin hỏi cưới cô Trâm Anh cho tôi. Được sự đồng ý của gia đình Trâm Anh, tôi xuống Sóc Trăng ra mắt ông bà Huyện Ngự. Thật may mắn làm sao, ông bà đồng ý gả con gái. Ông bà Huyện Ngự quan niệm cho đó là do duyên số của chúng tôi.
Tháng 7 năm 1946, đám cưới của tôi và Trâm Anh được tổ chức đơn giản nhưng thật ấm áp. Tôi đón nhận món quà hạnh phúc của mình mà rơi nước mắt. Hạnh phúc như trong mơ! Tôi không thể hình dung giờ đây, trong phút giây này được nhìn tận mặt người con gái mình yêu thương - gặp lại một tình yêu mà tôi đã từng ngậm ngùi đau khổ vì tưởng mình đã mãi mãi đánh mất...



