Bài viết

Đoá hồng hạnh phúc (4)

Đồng Tháp17/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khác với một số anh em nhạc sĩ cổ nhạc, tôi là người kiếm sống, nuôi gia đình không phải từ âm nhạc mà là nhờ vào những nghề nghiệp khác trong xã hội. Đời sống kinh tế gia đình cũng thăng trầm theo công việc của tôi! Vốn dĩ tôi là một người năng động, có nhiều mối quan hệ rộng, dễ tìm việc làm hơn một số bạn bè. Nhưng, cuộc đời ai cũng vậy, không phải lúc nào cũng thuận buồm, xuôi gió. Thế nên, bạn bè có lúc thấy tôi chở vợ con đi chơi bằng xe hơi nhưng có lúc, không ai biết gia đình tôi cũng lâm vào cảnh khó khăn. Ai mà tưởng tượng nổi, có khi trong nhà không còn tiên, tôi phải mua thiêu chịu người quen để có bánh mì cho mây đứa nhỏ ở nhà bụng đói; có khi trong nhà không còn một giọt dâu thắp đèn, tôi phải mở cửa rộng toang đê lây ánh sáng đèn đường rọi vào...! Thê mà Trâm Anh không bao giờ phản nàn hay than văn, lúc nào cũng sẵn sàng chia sẻ ngọt bùi, cay đắng với chồng con.

Sài Gòn vào thập niên 60 của thế kỷ XX đã thay đổi nhiều. Tôi để ý thấy bộ mặt thành phố đã đổi dần kiến trúc nhà xây theo kiểu Pháp; nhà mới cất có xu hướng theo kiến trúc Mỹ. Lối sống văn hóa kiểu Mỹ bắt đầu du nhập vào Sài Gòn rồi lan rộng dần cùng cuộc chiến tranh Việt Nam. Những đứa con trai của chúng tôi lần lượt chào đời và lớn lên trong bao nỗi lo toan của vợ chồng tôi, từ cái ăn, cái mặc, chuyện học hành cho đến nỗi ám ảnh sợ chúng bị bắt đi quân dịch: Trung Anh, Tam Anh, Tùng Anh, Tú Anh, Tiến Anh, Tường Anh.

Tôi không ép các con học nhạc. Tùy năng khiếu và sở thích của chúng. Trong nhà, ngoài con gái Thu Anh học trường Nhạc, chắc chỉ có thêm Tú Anh, Tiến Anh, Tường Anh tìm đến thế giới âm nhạc từ năng khiếu và truyền thống gia đình. Tôi dạy đờn tranh cho các con từ năm mấy đứa nhỏ lên 7 tuổi. Riêng Tam Anh về sau này học đóng đờn từ sự truyền nghề trực tiếp của tôi.

Đôi lúc, tôi ngẫm cuộc đời mình đã nếm trải biết bao ngọt bùi, cay đắng. Tôi đã cố gắng vượt qua những chặng đường thật khó khăn, phải biết chấp nhận cuộc sống hơn là chỉ biết than khóc, buông xuôi! Nhưng cũng rất may mắn, tôi đã gặp được người bạn đời Trâm Anh yêu quý. Trâm Anh đã mang đến cho tôi bao nguồn cảm hứng từ sự ngọt ngào, dịu dàng và cả nghị lực. Tôi đã từng sáng tác một bài thơ bằng tiếng Pháp, bày tỏ tình cảm về người vợ thương yêu Trâm Anh mà sau này đăng trong tuyển tập Hoa không mùa của nhóm Nắng Chiều. Bài thơ còn được hai người bạn thơ là cô Vân Trang và anh Phương Hà phỏng dịch.

Amabien-aimée Trâm Anh (Bien Aimée)

Ma belle Rose, Ô délire!

Qui exhale une vertu que j'admire

Devant mes tours frivoles et étourrdis

Raison ardent, sans violence et sans envie

Sans y penser et sans me tenir rigueur

Clémente, pardonne mes erreurs.

Tant de choses que je n'ose pas dire

Que son intelligence est capable de tout sentir

Comme elle m'aime et me comprend

Pas un soufflé, ou quoi que ce soit de déplaisant.

Ses doux yeux, Ô printanniere aurore!

Tranquille foyer de mes espoirs

Lac limide plein de clarté

A ma musique, inspirent leur beauté.

Je parcours lentement ma carrière En silence, de rêveur solitaire N'aspirrant pas à un rang illustre Je dépose à mes pieds le faux lustre L'or et l'argent ne me point sourient Que de confus nuages, que de soucis sur soucis N'accuasant pas d'injustice le ciel ni la déstine Elle prend part à ma souffrance sans soupirer.

Bel et bien l'immuable amour qu'elle me donne Au nom de cet amour je neraisonne Je ne donne pas mes défaux pour excuse Mille replies du coeur, je m'accuse

Reprenant mon esprit, je ne sais que soupirer De ce passé qui ne m'est qu'un triste souvenir.

En une haute estime, je chante son noble coeur De mes yeux, coulent mes premiers pleurs Sa rare vertu dont je fais vanité Vers Elle, toujours, s'en vont mes pensées...

Nàng Trâm Anh yêu quý của tôi

Đóa hồng yêu quý, tuyệt vời!

Nàng hương đức hạnh suốt đời của ta

Ta thường nông nổi sa đà

Nàng thì độ lượng thứ tha dịu dàng

Không để dạ, không trách than...

Không điều nghiêm khắc, nhẹ nhàng như không

Bao điều ta giấu trong lòng

Thông minh, nàng đã cảm thông đủ đầy

Yêu ta, nàng hiểu ta ngay

Lòng không để gọn, dẫu đầy buồn đau...

Thiên thần, đôi mắt dịu sao!

Bình minh xuân sáng rọi vào hồn ta

Biết bao hy vọng chan hòa

Tay mềm bao bọc như là nệm êm

Như hồ trong vắt rọi thêm

Biến thân khúc nhạc trở nên tuyệt vời...

Những gì sai sót trong đời

Ngàn lần tâm động, ta thời nhận ra Một câu đức hạnh vị tha

Lời nào cho xứng để ca tụng mình?

Tự hào rất mực, người tình

Tứ thơ quấn quít bên mình bạn yêu.

(Vân Trang phỏng dịch)

Trâm Anh vô vàn thương mến

Đóa hồng diễm lệ của Anh

Ôi nguồn rung cảm tỏa thành làn hương

Của đức hạnh, của luân thường Bằng lời hơn thiệt, Em luôn dịu dàng Bao dung, chẳng một lời than

Đời Anh dù có ngổn ngang lỗi lầm!

Đôi điều Anh giấu trong tâm

Thông minh, Em đã âm thầm nhận ra

Tình Em, biết mấy bao la!

Giờ đây đang giúp hiểu ra mọi điều

Nên lòng chỉ lắm Em yêu!

Để Anh thêm nặng những điều buồn thương.

Nhìn Em ánh mắt dịu dàng

Trời xuân một nét, huy hoàng bình minh Bao nguồn hy vọng nương mình Mắt Em: hồ nước trong xanh sáng ngời

Cho Anh những phút tuyệt vời

Thăng hoa nguồn nhạc tự đôi mắt này!

Âm thầm một nẻo từ đây

Để hồn thơ thẩn, tháng ngày riêng ta Công danh nào có thiết tha Vưởng chỉ một chút phù hoa lụy phiền Thôi thì xa lánh bạc tiền Ánh mây vần vũ, ưu phiền bủa vây Than thân trách phận mà chi Có Em chia sẻ những ngày buồn vui

Nghĩa tình chung thủy Em trao Giờ Anh đâu dám lòng nào tính toan Lòng nào biện bạch cho đang Mong sao những kỷ niệm buồn đi qua Phút giây bừng tỉnh nhìn ra Ăn năn thêm để xót xa lòng này Ngàn lần xin được tỏ bày Tình sâu gởi trọn cho Người yêu thương.

Vì Em cao quý khác thường Lần đầu, dòng lệ Anh tuôn dạt dào Em người đôn hậu, thanh cao lạ thường

Anh hằng sung sướng tự hào

Lòng Anh dồn hết một phương

Đổ về một hướng: NGƯỜI THƯƠNG MỘT ĐỜI!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn