Cựu Thanh niên xung phong

ĐÓA HỒNG THÉP GIỮA NGÀN KHÓI LỬA

ĐÓA HỒNG THÉP GIỮA NGÀN KHÓI LỬA

Thanh Hóa17/09/2026Đoàn Phường Dương Nỗ (Đoàn phường Dương Nỗ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, những vết thương trên da thịt đất mẹ đã được khỏa lấp bởi màu xanh của hòa bình và sự sống. Thế nhưng, ký ức về một “thời hoa lửa” thì chưa bao giờ phai nhạt, nó vẫn luôn rực cháy trong tâm khảm của những người đi trước và sưởi ấm tâm hồn của thế hệ hôm nay. Đến với cuộc thi viết “Câu chuyện thời hoa lửa”, trái tim tôi đã lặng đi trước những trang sử sống động, những cuộc đời bình dị mà phi thường. Giữa hàng vạn đóa hoa kiên cường của dân tộc, câu chuyện về bà Lê Thị Quỳnh – người con gái hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập độc lập tự do của Tổ quốc – đã để lại trong tôi niềm tự hào và biết ơn vô hạn.

Lật mở những trang tư liệu về những năm tháng kháng chiến gian khổ, tôi bắt gặp hình ảnh của cô gái trẻ Lê Thị Quỳnh mười tám, đôi mươi đầy nhiệt huyết. Ngày ấy, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, gác lại những ước mơ cá nhân, những hẹn hò tuổi trẻ, bà đã bước vào hàng ngũ của thế hệ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Trong bom đạn ác liệt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh, người con gái ấy đã chứng minh ý chí sắt đá của một “đoá hồng thép”.

"Thời hoa lửa" của bà Lê Thị Quỳnh gắn liền với những đêm dài thức trắng cùng đồng đội bám trụ trận địa, san lấp hố bom, giữ vững mạch máu giao thông để những chuyến xe ra tiền tuyến không bao giờ trật bánh. Đó có thể là những ngày tháng đối mặt với cái nắng cháy da thịt ở những "tọa độ lửa" ngập mùi thuốc súng, là những bữa cơm chan nước mưa rừng, hay những lúc nén nỗi đau chứng kiến đồng đội ngã xuống sát vách. Nhưng vượt lên trên tất cả những gian khổ ấy, tình yêu Tổ quốc và lý tưởng cách mạng cao đẹp đã giữ cho đôi chân bà vững vàng qua mọi dặm trường chiến trận.

Không chỉ gan dạ nơi tuyến đầu, thế hệ của các bà còn là hậu phương vững chắc với tinh thần "Ba đảm đang" kiên cường. Dù ở bất cứ cương vị nào, cựu chiến binh Lê Thị Quỳnh cũng dốc hết sức lực, thanh xuân để hoàn thành nhiệm vụ, góp phần dệt nên bài ca chiến thắng vang dội của dân tộc.

Chiến tranh khép lại, trở về với cuộc sống thời bình, người nữ chiến sĩ năm xưa nay tóc đã pha sương, mang trên mình những vết thương lòng và dấu vết của thời gian. Nhưng ngọn lửa cách mạng, phẩm chất quý báu của người lính cụ Hồ trong bà thì chưa bao giờ tắt. Bà chọn cho mình một cuộc sống bình dị, tiếp tục cống hiến sức lực còn lại cho gia đình, làng xóm và trở thành tấm gương sáng về lòng nhân ái, đức hy sinh cho con cháu noi theo.

Viết về bà Lê Thị Quỳnh, tôi nhận ra rằng, hòa bình, tự do mà thế hệ trẻ chúng tôi đang thừa hưởng hôm nay vô cùng thiêng liêng và giá trị. Nó được đổi bằng xương máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của những người đi trước như bà. Câu chuyện thời hoa lửa của bà chính là ngọn đuốc soi đường, nhắc nhở tuổi trẻ hôm nay phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm, không ngừng nỗ lực học tập để bảo vệ và dựng xây đất nước ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn