Cựu Thanh niên xung phong

ĐÓA HỒNG THÉP TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN

Khi nhắc đến Trường Sơn, người ta thường nghĩ đến những dải ngút ngàn miền đất lửa, nơi chứng kiến một trong những trang sử hào hùng và khốc liệt nhất của dân tộc. Trên con đường huyền thoại ấy, dấu chân của những người lính không chỉ có sự can trường của các đấng nam nhi, mà còn có cả sự hy sinh thầm lặng, bền bỉ của những người con gái tuổi đôi mươi. Nữ cựu chiến binh Lê Thị Hậu chính là một đóa hồng bước ra từ khói lửa như thế. Gác lại thanh xuân và những ước mơ riêng tư của người con gái, bà đã chọn khoác lên mình màu áo lính bộ binh, đem lòng dũng cảm và ý chí sắt đá để góp sức giữ vững mạch máu giao thông chiến lược của Tổ quốc trong giai đoạn đầy thử thách của đất nước.

Lâm Đồng27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

 Nữ chiến sĩ Lê Thị Hậu sinh năm 1959 tại mảnh đất Quảng Tiến, Sầm Sơn, Thanh Hóa – nơi sóng biển quê hương đã nuôi dưỡng nên những tâm hồn phóng khoáng nhưng vô cùng kiên cường. Ngày 12 tháng 5 năm 1978, khi đất nước đã hòa bình ở hai miền nhưng biên cương lại tiếng súng dồn dập, cô gái trẻ Lê Thị Hậu khi ấy mới vừa tròn 19 tuổi đã quyết định rẽ ngang thanh xuân, tình nguyện nhập ngũ, bước vào  hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam.

   Đơn vị của bà được điều động đến một trong những địa bàn gian khổ và hiểm nguy nhất: Tuyến đường Trường Sơn. Trong vai trò của một người lính bộ binh, nhiệm vụ của bà và các đồng đội không chỉ đơn thuần là hành quân, mà là trực tiếp bám trụ, tuần tra, bảo vệ địa bàn và bảo đảm an toàn cho các huyết mạch giao thông chiến lược thông suốt.

   Giữa đại ngàn Trường Sơn "muỗi rừng, vắt núi", cuộc sống của những nữ chiến sĩ bộ binh là chuỗi ngày đối mặt với muôn vàn khắc nghiệt. Đó là những cơn sốt rét rừng ác tính làm suy kiệt sức khỏe, là những lối mòn hiểm trở rình rập tai nạn, và cả những thiếu thốn mang tính đặc thù của giới nữ giữa chốn rừng sâu núi thẳm.

   Thế nhưng, vượt lên trên tất cả những khó khăn về thể xác, người chiến sĩ Lê Thị Hậu đã chứng minh bản lĩnh "anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang" của người phụ nữ Việt Nam. Không một tiếng than vãn, không một bước lùi bước, đôi bàn chân mộc mạc của bà đã in dấu qua biết bao dốc cao, vực sâu, cùng đồng đội canh giữ sự bình yên cho từng tấc đất đại ngàn. Sức mạnh của bà được hun đúc từ tình yêu quê hương đất nước và tình đồng chí, đồng đội keo sơn – những người chị em cùng chia nhau từng ngụm nước suối, nhường nhau chiếc áo ấm lúc đêm lạnh tràn về.

   Tháng 5 năm 1982, sau 4 năm cống hiến trọn vẹn tuổi trẻ nơi đại ngàn, bà Lê Thị Hậu xuất ngũ, trở về với cuộc sống đời thường tại quê hương Quảng Tiến. Khép lại chiếc ba lô con cóc và bộ quân phục sờn vai, bà mang theo về lòng tự hào sâu sắc của một người con gái đã sống và cống hiến không tiếc nuối cho đất nước.

   Nhiều thập kỷ đã lùi xa, cô gái trẻ trên đỉnh Trường Sơn năm nào giờ đã tóc pha sương, nhưng những ký ức về một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" vẫn vẹn nguyên, lấp lánh trong tâm trí cựu chiến binh Lê Thị Hậu. Câu chuyện của bà là một nét son thầm lặng, minh chứng rằng: ở bất cứ thời kỳ nào, khi Tổ quốc cần đến, những người phụ nữ Việt Nam luôn sẵn sàng trở thành những lá chắn kiên cường nhất để bảo vệ non sông.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn