Bài viết

ĐÓA KHÚC TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG LỬA TRUÔNG BỒN

Lạng Sơn17/07/2026Hoàng Đức Thành (Trường Cao đẳng Lạng Sơn)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐÓA KHÚC TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG LỬA TRUÔNG BỒN

Truông Bồn (Nghệ An) những năm 1966 - 1968 là một trong những nút giao thông hiểm yếu nhất trên con đường tiếp tế vào Nam. Nơi đây là điểm hội tụ của các ngả đường, một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu và sông Lam. Đế quốc Mỹ điên cuồng trút xuống đây hàng vạn tấn bom đạn, biến Truông Bồn thành một bãi đất trắng xóa, không một bóng cây nào có thể sống sót.

Nhưng ngay trên mảnh đất bị cày xới liên tục ấy, tiểu đội 10 cô gái thanh niên xung phong "thép" do Nguyễn Thị Kim Huế làm tiểu đội trưởng vẫn ngày đêm bám trụ sát sạt mặt đường.

1. "Kiện tướng" rà bom bằng tay không

Nhiệm vụ của tiểu đội Kim Huế là san lấp hố bom, rà phá bom mìn và làm cọc tiêu sống dẫn đường cho những đoàn xe vận tải vượt qua tọa độ chết trong đêm tối.

Địch không chỉ ném bom nổ ngay, mà nguy hiểm nhất là những quả bom từ trườngbom nổ chậm nằm ẩn sâu dưới lớp đất đá. Chỉ cần một rung động nhẹ từ bánh xe tải, bom sẽ phát nổ, cướp đi sinh mạng của cả đoàn xe và người chiến sĩ.

Với cương vị là tiểu đội trưởng, Nguyễn Thị Kim Huế luôn là người xung phong đi đầu trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Không có máy rà quét hiện đại, chị dùng một thanh tre dài để dò dẫm từng mét đất. Khi đầu thanh tre chạm phải vật cứng, chị lại quỳ rạp xuống, dùng đôi tay trần cẩn thận bới từng lớp đất đá nóng bỏng khói súng để lộ ra thân quả bom sắt lạnh ngắt.

Bằng sự mưu trí, bình tĩnh đến lạ kỳ, chị đã tự tay vô hiệu hóa hàng chục quả bom nổ chậm, mở đường an toàn cho hàng ngàn chuyến xe qua.

2. Làm "cọc tiêu sống" giữa làn mưa bom

Thời gian: Một đêm tối trời năm 1967

Địa điểm: Trọng điểm Truông Bồn

Đêm hôm ấy, trời tối đen như mực, sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn của các tài xế lái xe tải vượt tuyến. Trong khi đó, máy bay địch lượn lờ trên đầu, sẵn sàng cắt bom xuống bất kỳ vệt sáng nào xuất hiện. Đoàn xe tiếp viện chở đầy đạn dược buộc phải tắt đèn gầm, đứng khựng lại trước một đoạn đường vừa bị bom cày nát, sụt lở nghiêm trọng.

Nếu xe dừng lại quá lâu, bình minh lên sẽ làm mồi cho máy bay địch oanh tạc. Đứng trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Nguyễn Thị Kim Huế đã ra một quyết định táo bạo. Chị bảo các cô gái trong tiểu đội:

"Tất cả mặc áo trắng vào! Chúng ta sẽ làm cọc tiêu sống dẫn xe qua!"

Chị cùng đồng đội khoác lên mình chiếc áo trắng dính đầy bụi đường, đứng thành một hàng dọc sát mép vực sâu và những hố bom chưa kịp lấp. Giữa màn đêm u tối, những chiếc áo trắng của các cô gái thanh niên xung phong nổi bật lên như những cánh hoa ban, dẫn lối cho những chiếc xe tải ZIL-130 lách qua từng mét đất hiểm trở một cách an toàn.

Mặc cho tiếng bom rít gào và mảnh đạn văng xối xả xung quanh, những "cọc tiêu sống" ấy vẫn đứng sừng sững, hiên ngang giữa đất trời, lấy thân mình làm lá chắn bảo vệ mạch máu giao thông của Tổ quốc.

3. Nụ cười rạng rỡ sau khói bom

Trải qua hàng trăm trận oanh tạc, cơ thể Nguyễn Thị Kim Huế mang đầy những vết thương do mảnh bom găm phải, tai chị bị sức ép của bom làm ù đi, mái tóc dài thời con gái bị bụi than và hóa chất chiến tranh làm xơ xác. Nhưng mỗi khi tiếng bom dứt, người ta lại thấy chị nở nụ cười rạng rỡ, tay cầm chiếc cuốc, miệng hát vang những bài ca yêu đời để động viên đồng đội tiếp tục san lấp mặt đường.

Chị từng chia sẻ với các chiến sĩ lái xe:

  • "Đường chưa thông, chúng em chưa động phòng. Xe chưa qua, chúng em chưa nghỉ."

Lời thề giản dị mà sắt đá ấy đã cùng tiểu đội của chị đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc chiến, góp phần dệt nên huyền thoại về một Truông Bồn bất tử.

4. Bông hoa thép của núi rừng

Với những cống hiến thầm lặng nhưng vô cùng vĩ đại, năm 1967, Nguyễn Thị Kim Huế vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân khi mới 27 tuổi. Chị là một trong những nữ anh hùng thanh niên xung phong đầu tiên của tuyến lửa Trường Sơn được vinh danh.

Chiến tranh đi qua, bông hoa thép ngày nào trở về với cuộc sống đời thường, nhưng tinh thần quả cảm, kiên cường của chị và những cô gái thanh niên xung phong Truông Bồn vẫn mãi là một biểu tượng đẹp đẽ, kiêu hãnh của người phụ nữ Việt Nam trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn