Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐÓA LÊ KI MA BẤT TỬ

Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại miền quê Đất Đỏ, Bà Rịa – Vũng Tàu. Giữa lúc thực dân Pháp giày xéo quê hương, khi bạn bè đồng trang lứa còn đang tuổi ăn tuổi ngủ, Chị Sáu đã mang trong mình lòng yêu Chân dung AHLLVTND Võ Thị Sáu nước nồng nàn. Dù tuổi đời còn rất nhỏ, Chị đã sớm dấn thân vào con đường cách mạng đầy hiểm nguy với vai trò liên lạc, trinh sát, trực tiếp tham gia diệt ác ôn để bảo vệ cơ sở.

Đồng Tháp24/02/2026Nguyễn Gia Hùng (phường Trung An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy huy hoàng của lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, đất nước ta đã tạc vào thế kỷ hình hài của biết bao anh hùng đã dâng hiến thanh xuân cho độc lập, tự do. Giữa những câu chuyện “thời hoa lửa” đầy bi tráng ấy, hình ảnh người thiếu nữ Đất Đỏ – liệt sĩ Võ Thị Sáu – luôn hiện lên như một đóa hoa lê ki ma kiên cường, rực rỡ và bất tử trong lòng bao thế hệ.

Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại miền quê Đất Đỏ, Bà Rịa – Vũng Tàu. Giữa lúc thực dân Pháp giày xéo quê hương, khi bạn bè đồng trang lứa còn đang tuổi ăn tuổi ngủ, Chị Sáu đã mang trong mình lòng yêu nước nồng nàn. Dù tuổi đời còn rất nhỏ, Chị đã sớm dấn thân vào con đường cách mạng đầy hiểm nguy với vai trò liên lạc, trinh sát, trực tiếp tham gia diệt ác ôn để bảo vệ cơ sở.

Với Chị, cách mạng không phải là điều gì xa xôi, mà chính là khát vọng cháy bỏng được thấy quê hương sạch bóng quân thù. Chính lý tưởng ấy đã hun đúc nên một người chiến sĩ dũng cảm, khiến kẻ thù phải khiếp sợ trước những chiến công của một cô gái mới mười lăm, mười sáu.

Năm 1950, trong một lần làm nhiệm vụ, Chị bị địch bắt. Những trận đòn roi tàn khốc, những màn tra tấn dã man của kẻ thù không thể bẻ gãy được ý chí của người con gái Việt Nam. Trước sự hung bạo của quân xâm lược, Chị vẫn giữ vững khí tiết, một mực không khai báo, không khuất phục.

Tháng 1 năm 1952, thực dân Pháp đưa Chị ra Côn Đảo – nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian” – để thi hành án tử hình khi Chị mới tròn 19 tuổi. Giây phút đứng trước họng súng kẻ thù, Chị đã thực hiện một hành động khiến quân thù phải run sợ: Chị từ chối bịt mắt. Chị muốn dùng đôi mắt sáng trong của mình để nhìn thẳng vào quân thù và nhìn ngắm đất nước lần cuối. Hình ảnh người con gái trẻ cài đóa hoa dại lên tóc, ung dung bước đi và cất cao tiếng hát Tiến quân ca giữa pháp trường đã trở thành một biểu tượng bất diệt của tinh thần “thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước”.

Sự hy sinh của liệt sĩ Võ Thị Sáu không phải là sự kết thúc, mà là sự hóa thân vào hồn thiêng sông núi. Chị đã ngã xuống để hàng triệu đóa hoa độc lập được nở rộ trên mảnh đất này. Câu chuyện về Chị đã trở thành nguồn cảm hứng vô tận, là bài học lớn lao về lòng yêu nước và ý chí kiên cường cho các thế hệ thanh thiếu niên Việt Nam.

Là một học sinh đang sống trong hòa bình, em thấu hiểu sâu sắc rằng mỗi trang sách em đọc, mỗi nhành cây em thấy hôm nay đều được đánh đổi bằng máu xương của các thế hệ cha anh. Ngắm nhìn tấm gương của Chị Sáu, em tự nhắc nhở bản thân phải nỗ lực học tập tốt, rèn luyện đạo đức và tích cực tham gia các phong trào của Đội, Đoàn. Đó chính là cách để chúng em góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của người nữ anh hùng “trẻ mãi tuổi hai mươi”

Mùa hoa lê ki ma nở ở quê ta miền đất đỏ

Thôn xóm vẫn nhắc tên người anh hùng

Đã chết cho mùa hoa lê ki ma nở

Đời sau vẫn còn nhắc nhở

Sông núi đất nước ơn người anh hùng

Đã chết cho đời sau.

(Trích “Biết ơn Chị Võ Thị Sáu”)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn