Đóa Lê-ki-ma Bất Tử: Người Con Gái Dâng Hiến Cả Thanh Xuân Cho Đất Nước
Đóa Lê-ki-ma Bất Tử: Người Con Gái Dâng Hiến Cả Thanh Xuân Cho Đất Nước
Vùng Đất Đỏ những năm đầu thế kỷ XX không chỉ có cái nắng cháy da người hay những rừng cao su bạt ngàn của thực dân Pháp, mà còn là nơi ủ mầm cho những ý chí quật cường. Trong một gia đình nghèo tại xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ (nay thuộc huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu), cô bé Võ Thị Sáu chào đời giữa lúc vận nước đang nghiêng ngả dưới gót giày viễn chinh.
Tuổi thơ của Sáu không có những con búp bê hay những bộ váy áo lụa là. Thay vào đó là đôi mắt đen láy sớm phải chứng kiến cảnh cha mình và những người nông dân hiền lành bị lính Tây đánh đập, là tiếng khóc xé lòng của những bà mẹ mất con trong các cuộc càn quét. Những bất công ấy không làm cô bé sợ hãi, mà ngược lại, nó hun đúc nên một trái tim rực lửa căm thù và một khát vọng tự do mãnh liệt.
Khi tiếng súng kháng chiến bùng nổ khắp Nam Bộ, Sáu khi ấy mới chỉ là một thiếu nữ mười bốn tuổi. Cái tuổi mà lẽ ra người ta còn đang mộng mơ về những buổi chiều đuổi bướm hái hoa, thì Sáu đã chọn cho mình một lối đi đầy gai góc: Trở thành chiến sĩ công an xung phong Đất Đỏ.
Người ta nhớ về Sáu thời điểm ấy là một cô gái nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn như sóc, đôi mắt sáng rực sự thông minh và lòng quả cảm. Chị tham gia vào nhiều trận đánh, lúc thì làm liên lạc, lúc lại trực tiếp cầm lựu đạn trừng trị bọn ác ôn. Hình ảnh người con gái trà trộn vào giữa phiên chợ Tết năm 1948, ném lựu đạn tiêu diệt tên Cai tổng Tòng gian ác đã trở thành nỗi khiếp sợ cho quân thù và niềm tự hào cho nhân dân vùng Đất Đỏ. Chị như một cánh chim nhỏ bay xuyên qua bão đạn, lấy sự thông minh và lòng dũng cảm để bù đắp cho sự chênh lệch về vũ khí.
Nhưng cuộc đời chiến sĩ không phải lúc nào cũng là những chiến công hiển hách. Trong một lần thực hiện nhiệm vụ tiêu diệt những kẻ phản bội tại Đất Đỏ vào năm 1950, chị Sáu không may sa vào tay giặc.
Những ngày tháng trong nhà tù thực dân là một chương bi tráng trong cuộc đời chị. Pháp dùng đủ mọi cực hình từ tra điện, đóng đinh vào móng tay đến bỏ đói, bỏ khát nhằm khuất phục ý chí của người con gái trẻ. Thế nhưng, trước những lằn roi rỉ máu và những lời dụ dỗ đường mật, Võ Thị Sáu chỉ đáp lại bằng một nụ cười khinh bỉ và ánh mắt lạnh lùng như thép nguội. Chị bảo với chúng: "Còn giặc Tây trên đất nước tôi, thì tôi còn đánh. Đó là bổn phận của mỗi người dân Việt Nam."
Biết không thể khai thác được gì từ tâm hồn gang thép ấy, thực dân Pháp đã hèn hạ tuyên án tử hình một cô gái chưa đầy mười tám tuổi – một hành động vi phạm trắng trợn luật pháp quốc tế lúc bấy giờ. Chúng đưa chị ra Côn Đảo, hòn đảo được mệnh danh là "địa ngục trần gian", nơi sóng biển vỗ vào ghềnh đá như tiếng than khóc của hàng ngàn linh hồn chiến sĩ.
Đêm cuối cùng tại trại giam Hàng Dương, không gian tĩnh lặng đến lạ thường. Những người tù chính trị đồng chí của chị kể lại rằng, đêm ấy chị không ngủ. Chị hát. Những bài hát cách mạng vang lên trong bóng tối của xà phòng, xuyên qua những song sắt han gỉ, truyền thêm sức mạnh cho những người ở lại. Giọng hát của chị trong trẻo như tiếng suối, không hề có một chút run rẩy hay sợ hãi trước cái chết đang cận kề.
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, khi mặt trời còn chưa kịp ló dạng trên biển Đông, chúng dẫn chị ra pháp trường. Chị bước đi giữa hai hàng lính, dáng vẻ ung dung như đang dạo bước giữa vườn hoa quê nhà. Chị từ chối bịt mắt. Chị nói với tên đao phủ bằng giọng đanh thép:
"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!"
Khi tên cha cố tiến lại gần định làm lễ rửa tội, chị gạt đi: "Tôi không có tội. Chỉ có những kẻ sắp giết tôi đây mới là kẻ có tội."
Giây phút ấy, cả bãi cát Hàng Dương như nín thở. Chị Sáu ngắt một bông hoa lê-ki-ma cài lên mái tóc, rồi chị hát. Chị hát bài "Tiến quân ca". Giai điệu hùng tráng vang lên giữa tiếng sóng vỗ, hòa vào gió biển, át cả tiếng lên đạn lách cách của lũ giặc. Khi loạt súng vang lên, chị vẫn kịp hô vang: "Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!"
Máu của người thiếu nữ mười chín tuổi thấm xuống cát trắng Côn Đảo, nhưng tâm hồn chị đã hóa thân vào mây trời. Chị ngã xuống, nhưng đôi mắt chị vẫn mở trừng trừng nhìn thẳng vào quân thù, khiến những tên lính lê dương vốn dạn dày sương gió cũng phải khiếp nhược, không dám nhìn lại.
Cái chết của Võ Thị Sáu đã trở thành một biểu tượng bất diệt. Người dân Côn Đảo truyền tai nhau về sự linh thiêng của "Cô Sáu". Họ kể rằng, mộ của chị dù bị giặc đập phá bao nhiêu lần, sáng hôm sau vẫn thấy những tảng đá mới được xếp lên ngay ngắn. Họ kể về những nhành hoa tươi luôn xuất hiện trên mộ chị một cách kỳ lạ. Nhưng thực chất, đó chính là tấm lòng của nhân dân, là sự che chở và tôn thờ mà người đời dành cho một người anh hùng đã dâng hiến cả tuổi xuân cho đại nghĩa.
Ngày nay, khi đến với nghĩa trang Hàng Dương, giữa hàng ngàn ngôi mộ không tên và có tên, ngôi mộ của chị Sáu luôn nghi ngút khói hương. Người ta đến với chị không chỉ để cầu xin sự bình an, mà còn để soi mình vào tấm gương của một người con gái kiên trung.
Võ Thị Sáu không chỉ là một cái tên trong sử sách. Chị là đóa hoa lê-ki-ma không bao giờ tàn, là bài ca bất tận về lòng yêu nước. Chị đã dạy cho chúng ta rằng: Giá trị của một con người không đo bằng chiều dài của năm tháng, mà đo bằng chiều sâu của sự cống hiến và lý tưởng mà họ theo đuổi.
Tiếng hát của chị năm xưa vẫn còn vang vọng đâu đó giữa tiếng sóng trùng khơi, nhắc nhở thế hệ hôm nay về một thời máu lửa, về những con người đã lấy ngực mình làm lá chắn, lấy máu mình làm mực viết nên hai chữ "Tự Do". Chị Sáu vẫn sống mãi, trẻ trung và rạng rỡ, trong trái tim của hàng triệu người dân Việt Nam, như đóa hoa lê-ki-ma mãi mãi khoe sắc thắm dưới bầu trời độc lập.



