Khác

ĐÓA LÊ-KI-MA BẤT TỬ TRÊN ĐẢO NGỌC

ĐÓA LÊ-KI-MA BẤT TỬ TRÊN ĐẢO NGỌC

Quảng Ninh03/07/2026Trần Phương Linh (LCĐ Khoa Ngoại ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời Côn Đảo buổi sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952 lạnh buốt bởi những cơn gió biển, nhưng không khí tại nhà tù lại nóng hừng hực bởi sự sục sôi của những người tù cách mạng. Hôm nay, thực dân Pháp quyết định thi hành bản án tử hình đối với người con gái đất đỏ chưa đầy 19 tuổi – Võ Thị Sáu.

​Bước chân chị Sáu trên bãi cát Hàng Dương nhẹ tênh nhưng đầy khí phách. Đứng trước họng súng của quân thù, người con gái ấy không hề run sợ. Một tên linh mục tiến lại gần, đưa thánh giá và nói: "Con hãy hối lỗi để linh hồn được rửa tội". Chị nhìn thẳng vào mắt lão, dõng dạc trả lời:

​"Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành quyết tôi đây mới là kẻ có tội. Các ông hãy rửa tội cho chính mình đi!"

​Khi bọn lính định dùng băng đen bịt mắt chị lại, chị gạt tay ra và quát lớn: "Không cần bịt mắt tôi! Hãy để đôi mắt tôi được nhìn đất nước mình lần cuối". Chị đứng hiên ngang, đôi mắt sáng rực nhìn về phía chân trời xa, nơi có quê hương Đất Đỏ thân thương.

​Trong giây phút sinh tử ấy, tiếng hát của chị bỗng vút cao giữa không gian bao la của biển đảo. Chị hát bài Tiến quân ca. Giọng hát trong trẻo nhưng đầy uy lực khiến lũ đao phủ run rẩy, những bàn tay cầm súng của chúng chao đảo. Khi tên chỉ huy hô lệnh bắn, chị ngắt quãng lời hát bằng một thông điệp đanh thép:

​"Hồ Chủ tịch muôn năm! Việt Nam độc lập muôn năm!"

​Loạt súng vang lên, chị ngã xuống nhưng đôi mắt vẫn mở to nhìn về phía biển. Máu của người thiếu nữ anh hùng đã thấm vào cát trắng Hàng Dương, hóa thân vào cỏ cây, hoa lá của đảo ngọc.

​Đêm ấy, những người tù ở Côn Đảo đã hát vang bài ca ca ngợi chị. Người dân Đất Đỏ kể rằng, sau khi chị mất, cây Lê-ki-ma trong vườn nhà chị bỗng nở hoa trắng muốt, như một sự tri ân của đất mẹ dành cho người con gái đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

​Bài học cho thế hệ trẻ:

​Câu chuyện về chị Võ Thị Sáu không chỉ là một trang sử hào hùng mà còn là ngọn lửa thắp sáng lý tưởng cho sinh viên chúng em hôm nay. Giữa thời bình, chúng em hiểu rằng mỗi trang sách mình đang đọc, mỗi giấc ngủ yên bình đều được đổi bằng máu xương của những người anh hùng như chị. Chúng em tự hứa sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn