Đoá Lục Bình Bên Dòng Sông Sài Gòn
Chuyện kể về cuộc đời kiên trung và sự hy sinh anh dũng của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Út (tức Út Tịch). Từ một cô bé đi ở đợ, chịu nhiều tủi nhục, chị đã đứng lên cầm súng, trở thành biểu tượng "Còn cái lai quần cũng đánh" – một ngọn lửa kiên cường, một bà mẹ một tay bế con, một tay đánh giặc khét tiếng khiến kẻ thù bấy giờ phải khiếp sợ.
Vùng quê Tam Ngãi (Trà Vinh) những năm dài bị thực dân Pháp đô hộ chìm trong nghèo đói và áp bức. Nguyễn Thị Út sinh ra trong một gia đình nghèo xơ xác, từ nhỏ đã phải đi ở đợ cho nhà địa chủ để trừ nợ. Cuộc sống cay đắng, bị đánh đập và nhục mạ đã hun đúc trong lòng cô bé Út một ý chí phản kháng mãnh liệt. Út không cam chịu số phận. Khi cách mạng tìm đến đất Trà Vinh, Út như tìm thấy ánh sáng của đời mình. Cô hăng hái tham gia làm giao liên, rải truyền tin và trinh sát cho các chú bộ đội.
Lớn lên, chị kết hôn với anh Lâm Văn Tịch, một chiến sĩ chiến đấu cùng chí hướng. Từ đó, cái tên "Út Tịch" trở thành một nỗi khiếp đảm đối với đồn bốt giặc khắp vùng sông nước miền Tây.
Giai đoạn kháng chiến chống Mỹ bước vào thời kỳ khốc liệt nhất. Địch càn quét gắt gao, nhà cửa bị đốt phá, làng mạc tan hoang. Người ta thường thấy hình ảnh một người phụ nữ Nam Bộ dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn như con sóc, lưng vừa địu đứa con nhỏ mới sinh vài tháng, tay vừa lăm lăm khẩu súng sọc-mút dẫn đầu trung đội du kích bẻ gãy các trận càn của địch. Chị Út có một câu nói nổi tiếng, thể hiện cái khí phách gan góc, không biết khuất phục của người phụ nữ Việt Nam:
"Ngặt thì ngặt, phải đánh! Còn cái lai quần cũng đánh!"
Trong một trận càn lớn vào năm 1968, địch huy động cả máy bay và xe lội nước bao vây vùng căn cứ nhằm tiêu diệt lực lượng của ta. Chị Út Tịch lúc này đang mang bầu đứa con thứ chín, nhưng trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc của đồng đội, chị không mảy may nghĩ đến an nguy của bản thân. Chị gửi các con lớn cho bà con trong xóm, gửi đứa nhỏ nhất cho tuyến sau rồi khoác súng ra trận.
Giữa làn mưa bom bão đạn, chị Út chỉ huy phân đội du kích đánh trả quyết liệt. Tiếng súng của chị vang lên đĩnh đạc, quật ngã nhiều tên địch, tạo điều kiện cho thương binh và bộ đội chủ lực rút lui an toàn về vùng căn cứ bên kia sông. Trận chiến kéo dài từ sáng sớm đến tận chiều tà, đạn trên người chị vơi dần nhưng ý chí thì càng thêm rực lửa.
Một quả bom từ máy bay B-52 gầm rú trút xuống ngay trận địa của chị. Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, khói bụi mịt mù xé toạc một góc trời Nam Bộ. Chị Út Tịch đã ngã xuống ngay trên mảnh đất quê hương mà chị yêu thương bằng cả máu thịt, khi tuổi đời mới ngoài ba mươi và hoài bão về ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng vẫn còn dang dở.
Chị ra đi, nhưng câu chuyện về người mẹ chín con "còn cái lai quần cũng đánh" đã trở thành một bài ca bất tử. Tinh thần của chị như những đoá hoa lục bình tím ngắt, dẫu bị giông bão dập vùi trên sóng nước, vẫn kiên cường bám rễ, trôi xuôi và rực rỡ sắc hương khắp các dòng kênh, bờ rạch Nam Bộ, thắp sáng niềm tin chiến thắng cho cả dân tộc.



