ĐÓA SEN THÉP VƯỜN DƯƠNG: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HÀ THỊ HUÊ (1909-2003)
ĐÓA SEN THÉP VƯỜN DƯƠNG: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HÀ THỊ HUÊ (1909-2003)

ĐÓA SEN THÉP VƯỜN DƯƠNG: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HÀ THỊ HUÊ (1909-2003) Trên miền đất Phú Quới (trước là Lộc Hòa) anh hùng, có một người mẹ như đóa sen vươn lên từ bùn lầy chiến tranh, tỏa hương thơm của đức hy sinh và nghị lực phi thường suốt một thế kỷ đầy biến động. Đó là Mẹ Việt Nam Anh Hùng Hà Thị Huê (1909-2003). Cuộc đời gần trọn một thế kỷ của Mẹ là bản trường ca về tình mẫu tử thiêng liêng bị thử thách đến tột cùng, khi hai người con trai - những búp măng non của đất mẹ - đã mãi mãi nằm xuống vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc. Một đời người, một thế kỷ lịch sử Mẹ Hà Thị Huê sinh năm 1909, vào thời điểm đất nước còn chìm trong đêm dài nô lệ. Lớn lên trên mảnh đất Lộc Hòa giàu truyền thống yêu nước, tinh thần bất khuất và lòng thương dân thương nước đã thấm sâu vào tâm hồn người con gái ấy từ thuở thiếu thời. Khi lập gia đình, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, Mẹ luôn là hậu phương vững chắc, tần tảo nuôi con và ủng hộ cách mạng. Ngôi nhà của Mẹ trở thành một điểm tựa tin cậy, nơi che chở, tiếp tế cho các chiến sĩ, góp phần vào cuộc đấu tranh chung của quê hương. Nỗi đau xé lòng của một người mẹ Giữa bão lửa chiến tranh, gia đình Mẹ Hà Thị Huê cũng phải gánh chịu những mất mát không gì bù đắp nổi. Hai người con trai của Mẹ - những đứa con do chính tay Mẹ sinh thành, dưỡng dục - khi đến tuổi trưởng thành đã lên đường nhập ngũ. Họ ra đi với lý tưởng cao đẹp tiếp bước cha anh, bảo vệ từng tấc đất của quê hương. Với trái tim người mẹ, mỗi lần tiễn con là một lần nước mắt ngược vào trong. Mẹ dõi theo từng bước chân con với nỗi lo âu khôn tả nhưng cũng đầy tự hào. Thế rồi, tin dữ lần lượt ập đến: người con thứ nhất hy sinh, rồi người con thứ hai cũng mãi mãi không trở về. Hai lần nhận tin dữ, hai lần trái tim người mẹ như vỡ tan. Sự hy sinh của hai người con - hai liệt sĩ - để lại trong lòng Mẹ một vết thương lòng không bao giờ lành, một nỗi đau xé lòng của người mẹ mất con. Căn nhà nhỏ trở nên trống vắng khôn cùng, chỉ còn lại một mình Mẹ với những kỷ niệm và nỗi nhớ thương vời vợi. Nghị lực sống sáng ngời giữa đau thương



