Người có công giúp đỡ cách mạng

ĐOÀN BẢO ĐỨC – DẤU CHÂN NGƯỜI ANH HÙNG TRÊN ĐẤT AN GIANG THỜI HOA ĐỎ

An Giang26/04/2026Trần Thị Ngọc Huyền (XÃ ĐOÀN ĐỊNH MỸ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐOÀN BẢO ĐỨC – DẤU CHÂN NGƯỜI ANH HÙNG TRÊN ĐẤT AN GIANG THỜI HOA ĐỎ

Có những cái tên không cần phải gọi thật lớn, nhưng chỉ cần nhắc đến cũng đủ khiến lòng người lặng đi vì kính trọng. Đoàn Bảo Đức là một trong những người con của miền đất An Giang đã sống, chiến đấu và hiến dâng cả tuổi xuân mình cho Tổ quốc trong những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.

Những năm tháng ấy là “thời hoa đỏ”: thời của lửa đạn, của chia ly, nhưng cũng là thời của những con người sống đẹp nhất, rực rỡ nhất. Giữa khói bom mịt mù, tuổi trẻ của họ nở ra như những đóa hoa đỏ thắm, mang theo lý tưởng cách mạng và niềm tin bất diệt vào ngày đất nước thống nhất.

Đoàn Bảo Đức chính là một bông hoa như thế sinh ra trên vùng đất An Giang giàu truyền thống yêu nước, nơi những cánh đồng lúa trải dài bên dòng sông Hậu và những dãy núi linh thiêng của vùng Bảy Núi, ông lớn lên trong cảnh quê hương còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Chứng kiến cảnh nhân dân lầm than, quê hương bị giày xéo, ông sớm nuôi trong mình lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí phải đứng lên bảo vệ đất nước.

Không chọn cuộc sống bình yên cho riêng mình, ông chọn con đường gian nan nhất: cầm súng chiến đấu là một trong hàng ngàn người của hàng ngũ lực lượng vũ trang cách mạng ông nổi bật bởi sự gan dạ, mưu trí và tinh thần thép. Không chỉ là một chiến sĩ quả cảm mà còn là người chỉ huy bản lĩnh, luôn đi đầu trong những trận đánh ác liệt nhất. Với ông, phía trước là kẻ thù, phía sau là quê hương không có chỗ cho sự lùi bước.

Giữa chiến trường miền Tây Nam Bộ đầy khốc liệt, mỗi trận đánh đều là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng người chiến sĩ ấy chưa bao giờ chọn an toàn cho bản thân. Ông cùng đồng đội bám trụ, chiến đấu, bảo vệ từng tấc đất quê hương, giữ vững niềm tin cho nhân dân trong những ngày gian khó nhất. Điều làm nên tầm vóc của một anh hùng không chỉ là chiến công, mà còn là cách họ sống vì người khác. Đồng đội nhớ về Đoàn Bảo Đức như một người chiến sĩ giàu tình nghĩa, luôn đặt tập thể lên trên bản thân. Ông chia từng ngụm nước, từng nắm cơm giữa chiến khu, sẵn sàng nhận phần nguy hiểm nhất về mình. Trong bom đạn, ông vẫn giữ được sự bình tĩnh và lòng nhân hậu điều không phải ai cũng làm được. Có lẽ vì thế mà khi ông ngã xuống hoặc khi tên tuổi ông được ghi vào trang vàng truyền thống của lực lượng vũ trang đó không chỉ là niềm tiếc thương, mà còn là niềm tự hào lớn lao của cả quê hương An Giang.

Lực lượng vũ trang An Giang đã trải qua những năm tháng chiến đấu vô cùng ác liệt, đặc biệt trong kháng chiến chống Mỹ và bảo vệ biên giới Tây Nam, để viết nên truyền thống “Chiến đấu anh hùng, xây dựng sáng tạo” đầy vẻ vang. Và trong truyền thống ấy, những người như Đoàn Bảo Đức chính là những viên gạch đầu tiên, lặng thầm nhưng vững chãi.

Hôm nay, khi đất nước đã thanh bình, khi An Giang khoác lên mình diện mạo mới với những con đường rộng mở, những mùa lúa vàng no ấm, chúng ta càng hiểu rằng sự bình yên ấy không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng tuổi trẻ, bằng cả cuộc đời của những người anh hùng như ông.

Và khi nhắc về Đoàn Bảo Đức là nhắc cho ta nhớ về một giá trị sống phải có lý tưởng, có trách nhiệm và biết đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân, ông không phải là người không biết sợ, dù rất sợ nhưng vẫn chọn bước tới và chính ông đã chọn bước tới như thế, bằng tất cả lòng yêu nước của một thế hệ không tiếc máu xương cho ngày m

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn