Bài viết

Doãn Chí Xuân

Phú Thọ29/12/2025Đoàn xã Cự Đồng (Đoàn xã Cự Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Doãn Chí Xuân sinh ngày 06 tháng 6 năm 1956, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn ngổn ngang khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của anh gắn với những lớp học sơ tán, những buổi tối mất điện và những câu chuyện về người lính từ chiến trường xa gửi về. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong anh ý chí sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần.

Tháng 2 năm 1975, khi vừa tròn mười chín tuổi, Doãn Chí Xuân nhập ngũ, bước vào hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam trong thời khắc lịch sử quyết định của dân tộc. Những ngày đầu quân ngũ là chuỗi thử thách nghiêm khắc: hành quân, huấn luyện, kỷ luật thép và tinh thần sẵn sàng chiến đấu. “Hoa lửa” với anh khi ấy không chỉ là ánh chớp của chiến tranh, mà còn là ngọn lửa rèn luyện ý chí trong mỗi người lính trẻ.

Sau chiến tranh, đất nước bước vào thời kỳ mới nhưng nhiệm vụ của quân đội vẫn vô cùng nặng nề. Doãn Chí Xuân tiếp tục gắn bó lâu dài với quân ngũ, được đào tạo, bồi dưỡng và công tác tại Trường Quân sự thuộc Quân đoàn 14. Ở đây, hoa lửa mang một ý nghĩa khác: không rực sáng giữa bom đạn, mà âm ỉ cháy trong từng bài giảng, từng buổi thao trường, từng bước rèn luyện cho lớp cán bộ, chiến sĩ kế cận.

Trên cương vị Đại đội Phó, anh vừa là người chỉ huy, vừa là người thầy. Anh nghiêm khắc trong huấn luyện, nhưng gần gũi trong đời sống; luôn nhắc học viên rằng kỷ luật là sức mạnh, còn bản lĩnh chính là ngọn lửa giữ người lính đứng vững trước mọi thử thách. Những buổi huấn luyện dã ngoại, những đêm trực thao trường, ánh đèn dầu và tiếng giày đều đều đã trở thành ký ức không thể quên của một thời hoa lửa thầm lặng.

Trải qua hơn mười hai năm quân ngũ, từ chiến tranh đến hòa bình, từ thao trường đến giảng đường quân sự, Doãn Chí Xuân trưởng thành cả về chuyên môn lẫn phẩm chất người chỉ huy. Tháng 10 năm 1987, anh xuất ngũ với quân hàm Thượng úy, hoàn thành nhiệm vụ của một Đại đội Phó Trường Quân sự – Quân đoàn 14.

Ngày rời quân ngũ, tiếng kẻng báo thức quen thuộc vẫn vang lên mỗi sáng, nhưng với anh, đó không còn là mệnh lệnh mà là ký ức. Những năm tháng hoa lửa đã lùi xa, song ngọn lửa trách nhiệm, kỷ luật và lòng trung thành với Tổ quốc vẫn cháy bền bỉ trong con người người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn