Bài viết

ĐOÀN HỮU KHIẾT VÀ LỜI HỨA DỞ DANG GIỮA HAI THẾ CHIẾN

Tác giả: Phạm Thị Phương Anh

Quảng Trị18/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa ngàn trùng khốc liệt của chiến tranh phá hoại miền Bắc và "mùa hè đỏ lửa" năm 1972 nơi Thành cổ Quảng Trị, có vô vàn câu chuyện tình đồng chí, tình đồng đội đã tạc vào lịch sử như những thiên hùng ca về chí khí Việt Nam. Nhưng trong số đó, một câu chuyện tình anh em, một lời hứa dở dang giữa khói lửa chiến tranh, đã khắc họa sâu sắc hơn cả nỗi đau mất mát và sự hy sinh phi thường của những gia đình Việt Nam—đó là câu chuyện về hai anh em người lính sinh viên Bách khoa và liệt sĩ Đoàn Hữu Khiết.

Người kể chuyện là anh cả trong gia đình, người sinh viên Đại học Bách khoa Hà Nội đã xếp lại ước mơ lên đường ra mặt trận Quảng Trị năm 1972. Anh chốt giữ Thành cổ bên dòng Thạch Hãn huyền thoại. Ngày ấy, trong một đợt đại đội được tăng cường vào Thành cổ, anh tình cờ gặp lại em trai mình—Đoàn Hữu Khiết, cũng là một "lính sinh viên". Cuộc gặp gỡ vội vã nơi chiến trường ngút ngàn khói lửa, giữa tiếng bom đạn dồn dập, chỉ kịp gói gọn trong vài lời động viên và một lời hứa sắt đá: "Ít nhất phải có một đứa trở về". Lời hứa ấy không chỉ là niềm hy vọng sống sót, mà là mệnh lệnh trái tin bảo vệ dòng họ, bảo vệ niềm tin của Tổ quốc.

Năm 1972 khép lại, người kể chuyện—người anh trai—may mắn trốn thoát hiểm nguy, dẫu bị mảnh cối M79 bắn thủng mắt cá chân, vẫn tỉnh táo và được chuyển về tuyến sau. Nhưng người em trai dũng cảm ấy, Đoàn Hữu Khiết, lại ngã xuống trên chiến trường Campuchia năm 1979 khi tái ngũ. Lời hứa dở dang giữa hai thế chiến, ranh giới sinh tử mỏng mong như một sợi dây cáp, đã khắc họa sâu sắc nỗi đau mất mát và sự hy sinh vô tận của biết bao gia đình Việt Nam. Mẹ mất con, vợ mất chồng, anh mất em... chiến tranh đã lấy đi tất cả, nhưng nó không thể lấy đi tình yêu thương và chí khí kiên cường của một dân tộc dẫu chết không từ nan vì độc lập và tự do.

Lời hứa ấy dở dang, nhưng nó đã tạc vào đá núi Trường Sơn, vào lòng sóng nước Thạch Hãn một khúc ca bi hùng vô tận. Sự hy sinh của các anh dẫu dở dang nhưng đã hóa thân thành ngọn lửa thắp sáng tinh thần yêu nước cho toàn mặt trận, một biểu tượng vĩnh hằng về tình anh em thiêng liêng và chí khí dũng cảm phi thường của người lính Việt Nam, giữ vững mệnh lệnh của Tổ quốc giữa ngàn trùng khốc liệt.



Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn