ĐOÀN KHOA CÔNG NGHỆ THÔNG TIN-ĐOÀN TRƯỜNG CAO ĐẲNG KIÊN GIANG
NHÀ MỒ BA CHÚC -TỘI ÁC CỦA PÔN PỐT

Tôi vẫn nhớ lần đầu đặt chân đến Ba Chúc, An Giang. Đó là một buổi chiều yên bình, con đường dẫn vào vùng đất này vẫn mang dáng dấp quen thuộc của miền Tây với ruộng đồng, cây cối và nhịp sống chậm rãi. Thế nhưng, khi xe dừng lại gần khu tưởng niệm, mọi thứ dường như thay đổi. Không còn tiếng ồn ào, không còn sự náo nhiệt, chỉ còn lại một bầu không khí tĩnh lặng đến mức khiến người ta tự nhiên bước đi chậm lại.
Tôi lặng lẽ tiến vào khuôn viên. Mọi thứ được giữ gìn đơn sơ, không quá cầu kỳ, nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến không gian trở nên trang nghiêm và nặng trĩu. Trong lúc đứng quan sát, tôi gặp một người phụ nữ lớn tuổi. Sau vài câu hỏi thăm, bà chậm rãi kể cho tôi nghe về những ký ức mà bà từng chứng kiến những ký ức mà có lẽ cả đời bà cũng không thể quên
Giọng bà không cao, không nhanh, nhưng từng câu từng chữ đều như chứa đựng một nỗi đau đã bị nén lại rất lâu. Bà kể rằng vào năm 1978, khi những biến cố ập đến, gia đình bà và rất nhiều người dân trong vùng đã bị cuốn vào một hoàn cảnh không ai ngờ tới. Khi đó, mọi thứ xảy ra quá nhanh. Người dân không kịp chuẩn bị, không kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra, chỉ biết bỏ chạy trong hoảng loạn, tìm mọi cách để ẩn nấp và bảo vệ người thân.
Bà kể, vào ngày định mệnh đó, gia đình bà gần như bị tách ra giữa hỗn loạn. Những người thân yêu lần lượt bị đưa đi. Trong khoảnh khắc ấy, bà đã cố gắng ôm lấy đứa con nhỏ của mình để che chở, nhưng mọi nỗ lực đều trở nên bất lực trước những gì đang xảy ra. Có những điều bà không kể hết, chỉ dừng lại ở giữa chừng, đôi mắt nhìn xa xăm như đang sống lại chính ký ức ấy. Tôi im lặng lắng nghe, không dám hỏi thêm, bởi tôi hiểu rằng mỗi lời kể lúc đó đều là một phần ký ức quá đau đớn để nhắc lại.
Sau khi nghe câu chuyện, tôi bước vào bên trong khu nhà mồ. Không gian bên trong yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ từng bước chân của chính mình. Trước mắt tôi là những bộ hài cốt được lưu giữ cẩn thận phía sau lớp kính, được sắp xếp ngay ngắn. Tôi đứng lặng rất lâu. Không phải vì tò mò, mà vì trong lòng lúc ấy trống rỗng, xen lẫn một cảm giác nặng nề khó diễn tả.
Những gì tôi đang chứng kiến không còn là những dòng chữ trong sách hay những con số khô khan, mà là dấu tích thật của một giai đoạn lịch sử đã từng diễn ra ngay trên mảnh đất này. Khi đứng giữa không gian ấy, tôi cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự khắc nghiệt của chiến tranh và những mất mát mà con người phải gánh chịu.
Rời khỏi nơi đó, tôi quay đầu nhìn lại một lần nữa. Vẫn là không gian tĩnh lặng ấy, vẫn là khung cảnh quen thuộc, nhưng trong lòng tôi đã không còn như trước. Chuyến đi ngắn ngủi ấy để lại trong tôi nhiều suy nghĩ hơn tôi tưởng.
Tôi hiểu rằng, những câu chuyện như thế không chỉ để nghe, để biết, mà còn để ghi nhớ. Bởi đằng sau mỗi ký ức là những con người thật, những số phận thật. Và chính những ký ức ấy nhắc nhở chúng ta biết trân trọng cuộc sống hiện tại, biết quý trọng hòa bình, và sống có ý nghĩa hơn mỗi ngày.



