ĐOÀN KHOA KINH TẾ LUẬT-ĐOÀN TRƯỜNG CAO ĐẲNG KIÊN GIANG (5)
“THIẾU NỮ KHMER” – ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NEÁNG NGHÉS

Giữa những năm 1960, vùng đất Bảy Núi (An Giang) không có lấy một ngày, một giờ lấy được sự bình yên. Tiếng súng, đại bác gầm rú xé tan sự tĩnh lặng của những ngôi chùa Khmer cổ kính và bản làng Phum Sóc. Trong khói lửa ấy, cô gái Neáng Nghés hiện lên với vẻ đẹp khỏe khoắn của người con gái vùng cao: làn da rám nắng, đôi mắt đen láy và nụ cười hiền hậu. Nhưng đằng sau vẻ dịu dàng đó là một trái tim rực cháy, khát khao, quật cường. Ban ngày, chị là người con gái Khmer hiền lành đi làm rẫy, bẻ thốt nốt. Đêm đêm, khi sương mờ bao phủ đỉnh núi Tô ( Phụng Hoàng Sơn), chị lại lặng lẽ băng rừng, băng núi, mang theo gạo, muối và những tin tức mật cho bộ đội.
Những chuyến đi trong bóng đêm Thời ấy, giặc lập "vành đai trắng", bao quay bỏ đói quân ta trên núi. Chúng kiểm soát từng lon gạo, từng hạt muối đi qua trạm kiểm soát. Có những đêm mưa tầm tã, Neáng Nghés giấu tài liệu vào búi tóc, giấu thuốc men vào đáy giỏ tre, giả làm người đi lấy củi để vượt qua mắt tàn bạo của giặc. Đôi chân trần của chị đã chai sần vì đá tảng, nhưng chị chưa bao giờ chùn bước hay nán lại. Đối với chị, mỗi nắm cơm gửi vào căn cứ là một niềm hy vọng về ngày Phum Sóc sạch bóng quân thù.
Khúc tráng ca trên đất Ô Lâm Một ngày định mệnh năm 1962, tin dữ ập đến. Do có kẻ phản bội, Neáng Nghés bị giặc phục kích trên đường làm nhiệm vụ. Chúng đưa chị về đồn, bắt đầu những chuỗi ngày địa ngục trần gian. Trong buồng giam: Những lần đòn roi, những đòn tra tấn dã man khiến thân hình nhỏ bé của chị bầm dập, rỉ máu. Chúng muốn chị khai ra hầm bí mật, khai ra tên những người tiếp tế.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Sự im lặng bất khuất, đanh thép: Đáp lại tiếng gào thét của kẻ thù chỉ là ánh mắt khinh bỉ của Neáng Nghés và đôi môi mím chặt. Chị nói: "Tôi chỉ biết yêu sóc bản, không biết gì về cộng sản!" Khi biết không thể khuất phục được tinh thần thép ấy, kẻ thù quyết định hành quyết chị để răn đe dân làng. Ngày hôm đó, đất trời Ô Lâm như oằn xuống. Trước họng súng đen ngòm, Neáng Nghés không để giặc bịt mắt. Chị đứng hiên ngang, đôi chân vẫn bám chặt vào mảnh đất quê hương. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, đóa hoa của núi rừng đã ngã xuống, máu của chị thấm đẫm lòng đất mẹ, hóa thành bất tử.
Chị ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi, nhưng ngọn lửa từ trái tim chị đã lan tỏa khắp vùng Thất Sơn. Cái chết của Neáng Nghés không làm người dân sợ hãi, mà trái lại, nó trở thành hồi kèn thúc giục hàng ngàn thanh niên Khmer lên đường giữ nước. Ngày nay, nếu bạn có dịp về thăm Tri Tôn, đứng trước tượng đài của chị, bạn sẽ thấy: Hàng thốt nốt vẫn xanh: Như sức sống bền bỉ của người dân nơi đây. Lòng dân vẫn nhớ: Tên chị đã được đặt cho những con đường, những ngôi trường, và nằm sâu trong trái tim của mỗi người con An Giang.
Câu chuyện về Neáng Nghés không chỉ là lịch sử, đó là bài ca về tình yêu quê hương – một tình yêu giản đơn nhưng mãnh liệt đến mức bom đạn không thể nào xuyên thủng. Chị chính là biểu tượng đẹp nhất của "Thời hoa lửa" trên vùng đất Bảy Núi huyền thoại.



