ĐOẠN LẶNG GIỮA RỪNG
Trong chiến tranh, có những khoảnh khắc không cần tiếng súng vẫn đủ ám ảnh suốt đời. Với bác Lê Ngọc Hùng, đó là một buổi sáng rất bình thường giữa rừng Campuchia. Không giao tranh, không báo động, chỉ là một sự mất mát lặng lẽ. Nhưng chính sự im lặng ấy khiến ký ức trở nên nặng nề.
Sáng hôm đó, đơn vị thức dậy sớm để chuẩn bị hành quân. Bác Hùng nhìn sang võng bên cạnh, thấy trống trơn. Một người đồng đội đã mất trong đêm vì sốt rét ác tính, đi rất nhanh, không kịp nói lời nào.
“Tối còn nói chuyện với nhau, sáng ra đã không gọi dậy được nữa,” bác kể.
Không có tiếng khóc lớn, không có thời gian để đau buồn. Mọi người lặng lẽ cuốn võng, đặt người đồng đội lại cho rừng. Đoàn quân tiếp tục lên đường khi mặt trời vừa nhô qua tán lá.
“Chiến tranh là vậy, cháu ạ. Đôi khi đáng sợ nhất không phải là lúc đánh nhau,” bác nói nhỏ.



