ĐOÀN MINH NGUYỆT-Người lái xe vượt bom đạn, lũ rừng để giữ vững mạch vận tải Trường Sơn
Vận tải quân sự trên tuyến Tây Trường Sơn phải vượt mưa rừng, ngầm sâu, cầu bị cuốn, bom nổ chậm và các đợt đánh phá liên tục. Người lái xe vừa điều khiển phương tiện, vừa bảo quản hàng, sửa đường và xử lý sự cố. Trong nhiều trường hợp, bỏ xe có thể làm mất toàn bộ hàng tiếp tế và cắt đứt kế hoạch chi viện.
Đoàn Minh Nguyệt nhập ngũ năm 1963, sau đó chuyển sang làm nhiệm vụ vận tải của Quân khu 4. Từ tháng 4-1965, ông lái xe từ Khe Ve qua các tỉnh Khammuan, Savannakhet và Attapeu của Lào để vận chuyển vũ khí, lương thực và bộ đội vào chiến trường.
Trong một chuyến qua ngầm Xuyên Phan, xe trúng bom, ông bị 32 mảnh găm vào người nhưng vẫn cố đưa xe và hàng tới trạm. Sau điều trị, ông xin trở lại tuyến. Từ năm 1965 đến 1968, ông cùng đồng đội thực hiện hơn 600 chuyến, vận chuyển hơn 1.000 tấn hàng và đi hơn 95.000km theo số liệu bài nguồn.
Giữa năm 1969, tổ xe của ông gặp mưa lớn làm cuốn toàn bộ cầu, ngầm. Bốn người vừa bảo vệ xe, vừa chặt cây bắc đường. Trong hai tháng, họ làm 22 cầu và ngầm tạm để đưa hàng tới nơi. Ở một chuyến khác, ông và đồng đội chịu đói, vượt lũ đi xin gạo nhưng nhất quyết không bỏ phương tiện.
Những hành động ấy cho thấy người lái xe không chỉ có kỹ thuật điều khiển mà còn cần kiến thức đường sá, sửa chữa, tổ chức sinh tồn và tinh thần giữ hàng. Cuối năm 1974, ông được đề bạt đại đội trưởng và chỉ huy đơn vị tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh.



