Bài viết

Đoàn Phước Truyền – Người chiến sĩ Đoàn 180 và ký ức Rừng Chàng Riệc

Bài viết kể về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đoàn Phước Truyền, sinh năm 1947 tại xã Tân Mỹ, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp. Ông từng là chiến sĩ Đoàn 180 An ninh vũ trang miền Nam, tham gia hơn 25 trận đánh, mang trên mình 9 vết thương, mất 92% sức khỏe nhưng vẫn luôn đau đáu tìm kiếm hài cốt đồng đội.

Quảng Trị05/06/2026Đoàn trường THPT chuyên Võ Nguyên Giáp (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đoàn Phước Truyền sinh năm 1947 tại xã Tân Mỹ, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp, trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Cha ông từng tham gia kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ và mất khi ông còn nhỏ; trong gia đình có 4 người là liệt sĩ, mẹ ông được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Năm 1963, khi mới 16 tuổi, ông làm giao liên, nắm tình hình địch, chuyển tài liệu, rải truyền đơn tại xã Tân Mỹ. Sau đó, ông thoát ly gia đình, vào bộ đội địa phương huyện Lấp Vò. Tháng 6/1965, ông được biên chế vào C1, D3, Đoàn 70, lực lượng bảo vệ vòng ngoài Trung ương Cục. Đến tháng 3/1968, Đoàn 70 đổi phiên hiệu thành Đoàn 180 An ninh vũ trang miền Nam, tiền thân của lực lượng Cảnh vệ miền Nam sau này. Từ tháng 6/1963 đến tháng 4/1975, ông Đoàn Phước Truyền tham gia hơn 25 trận đánh, diệt 22 tên địch, bắn cháy và chỉ huy tiểu đội gài mìn phá hủy 4 xe tăng, bắn rơi 1 máy bay lên thẳng của Mỹ. Ông nhiều lần được tặng huân chương, huy chương, danh hiệu dũng sĩ và là một trong 7 cá nhân của Bộ Tư lệnh Cảnh vệ được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Một dấu mốc đáng nhớ là mùa khô 1966 – 1967, trong trận càn Junction City, địch huy động lực lượng lớn đánh vào căn cứ Trung ương Cục. Khi xe tăng Mỹ tiến sâu vào căn cứ, ông đã áp sát chỉ khoảng 10 mét để dùng B40 bắn cháy xe tăng. Trước khi nổ súng, ông dặn đồng đội nếu mình hy sinh thì phải lấy bằng được khẩu B40 để tiếp tục chiến đấu, bởi đó là hỏa lực mạnh duy nhất để chặn xe tăng địch. Tháng 7/1968, trong một trận đánh tại khu căn cứ Thiện Ngôn, ông bị pháo địch làm đứt gần hết cánh tay phải. Thấy cánh tay không thể giữ lại, ông bảo y tá cắt bỏ để khỏi vướng, rồi tiếp tục chỉ huy đơn vị thoát khỏi tầm pháo. Vết thương ấy khiến ông mất đi cánh tay khi mới 21 tuổi, nhưng không làm mất đi ý chí của người chiến sĩ cách mạng. Sau đó, ông chuyển sang làm chính trị viên phó Đội 1 thuộc Đoàn 180 An ninh vũ trang miền Nam. Tháng 4/1981, do điều kiện sức khỏe, ông chuyển ngành sang làm công tác bảo vệ chính trị nội bộ Tỉnh ủy Đồng Tháp. Dù mang trên mình 9 vết thương, mất 92% sức khỏe, ông vẫn luôn sống lạc quan, trách nhiệm và nghĩa tình. Điều khiến ông trăn trở suốt nhiều năm là mong tìm được hài cốt hơn 80 liệt sĩ của Đoàn 180 còn nằm lại đâu đó trên mảnh đất Tây Ninh. Mỗi lần trở về chiến trường xưa, thăm nghĩa trang, ông lại như gặp lại những đồng đội một thời đồng cam cộng khổ, những người đã hóa thân vào đất mẹ. Câu chuyện của Anh hùng Đoàn Phước Truyền giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về lòng dũng cảm, tinh thần hy sinh và tình đồng đội thiêng liêng. Từ cuộc đời ông, chúng ta học được bài học về lý tưởng sống, trách nhiệm với Tổ quốc và lòng biết ơn đối với những người đã ngã xuống để đất nước có được hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn