Đoàn quân năm xưa ra đi rất đông. Nay nhiều người không bao giờ về nữa
“Mới vào chuẩn bị cho trận đánh, nhiều người hỏi tôi có run không. Bảo là không run thì không đúng đâu, lo sợ lắm chứ, trời không rét mà hai hàm răng cứ va vào nhau lập cập. Nhưng khi đã xác định tư tưởng, cảm giác lo sợ tan biến, cứ nhằm thẳng quân thù mà bắn thôi”- ông Trụ kể. Trở về quê hương mang trong mình thương tật, mất 65% sức khỏe, vết thương còn hằn sâu trong cơ thể, mỗi khi trái gió trở trời là đau đớn nhưng ông luôn cảm thấy hạnh phúc vì được sống trong hòa bình, nhìn thấy đất nước quê hương đổi mới, cuộc sống của nhân dân ngày càng tốt đẹp hơn. Ông ngậm ngùi đọc cho tôi nghe mấy vần thơ tự sáng tác, để nhớ mãi những đồng đội năm nào: “Đoàn quân năm xưa ra đi rất đông. Nay nhiều người không bao giờ về nữa. Nén lòng mình thắp vài nén hương thơm. Qua làn khói như các anh về gặp mặt…”


