Đoàn thanh niên phường Khánh Hậu (85)
Sau hiệp định Pari năm 1973, bà Huệ có tên trong danh sách tù nhân chính trị được trao trả tại Lộc Ninh. Trong thắng lợi chung của dân tộc có niềm hạnh phúc vô bờ của ông Lập và bà Huệ khi được gặp lại nhau. Dẫu vậy, họ vẫn chưa được gần nhau vì chiến tranh chưa kết thúc, bà Huệ vẫn ở Lộc Ninh, còn ông Lập công tác tại Thành Đoàn đóng tại Củ Chi. Vì nhiệm vụ nên những lần gặp nhau cũng rất ít ỏi và ngắn ngủi. Những lá thư trở thành cây cầu nối bến bờ xa cách, nhớ thương. Những lá thư thời chiến họ viết cho nhau trên những tờ giấy tận dụng được với nhiều kích cỡ khác nhau, có khi chỉ là một tờ lịch, chữ viết nhỏ và dày chi chít để tiết kiệm còn phong bì tự gấp giấy.
Xa mặt nhưng không cách lòng, khoảng cách chỉ càng khiến cho tình yêu thêm nồng nàn, khăng khít. Tình yêu trở thành sức mạnh và động lực to lớn để họ vượt qua những thử thách, khó khăn, chiến đấu và nỗ lực hoàn thành mọi nhiệm vụ. Lá thư đề ngày 4/8/1973, ông Lập xúc động bày tỏ: "Xa nhau, mỗi khi gặp khó khăn, em cũng như anh, chúng mình nhớ nhau, nhớ đến hạnh phúc của nhau thì sẽ không có việc gì mà hai đứa mình không thể vượt qua như trong quá khứ. Xa nhau chúng mình càng nhớ nhau nhiều nhưng càng thương nhớ nhau chúng ta càng giữ lời dặn cho nhau, càng cố gắng làm cho công tác tốt hơn. Chúng mình sẽ biểu lộ tình yêu với nhau qua cuộc sống, chiến đấu cho thật tốt. Đó cũng là cách duy nhất xây dựng hạnh phúc lâu dài của chúng mình đó em ạ".
Chiến tranh thật khắc nghiệt, có những khi họ gần nhau nhưng lại chẳng thể gặp nhau. Lá thư ông Lập gửi bà (viết ngày 4/8/1973) trong thời gian bà Huệ cùng đồng đội đang tham gia đấu tranh trao trả tù nhân chính trị ở Lộc Ninh ghi: "Anh có lên phi trường Lộc Ninh lúc 8h30. Anh có nhìn thấy em và chị Lan cũng như các anh chị khác. Anh muốn trực tiếp gặp mặt để thăm anh chị em nhưng vì lý do công tác sắp đến nên đành đứng ở xa mà nhìn. Thương em rất nhiều và nhớ em cũng rất nhiều. Em cố giữ sức khỏe và chiến đấu tốt nhé".
Còn bà Huệ cũng rất tiếc nuối vì "gặp hụt" người mà mình ngày đêm mong nhớ: "Em tới từ giã anh nhưng anh tới chưa kịp, em không thể ở lại chờ anh được, em phải về gấp. Anh trở lại không gặp em chắc anh buồn lắm, cũng như em. Nhưng em hy vọng chúng mình sẽ gặp lại nhau một ngày gần đây" (lá thư không đề thời gian).
Xa cách nhưng trái tim họ luôn hướng về nhau và dành cho nhau sự quan tâm, chăm sóc giản dị, chân thành, ấm áp. Bà Huệ với sự đảm đang, tháo vát, khéo léo của một người con gái đã tự cắt may đồ cho người yêu: "Em đang may cho anh cái foula rồi đấy, kỳ này em sẽ gửi cho anh luôn, cả hai bộ đồ nữa đấy nhé anh. Trời lạnh, anh nhớ lấy ra mà quấn vô, hoặc đêm ngủ áo quấn cổ cho ấm đỡ khỏi cảm cúm anh nhé" (trích thư bà Huệ viết ngày 22/10/1973).
Trong trái tim bà Huệ không chỉ có tình yêu thương mà còn là sự hy sinh, luôn muốn dành cho người mình yêu những điều tốt đẹp nhất. Lá thư gửi cho ông Lập ngày 10/10/1973, bà Huệ viết: "Em gửi tặng anh quyển lịch giải phóng quân vì anh cần hơn em. Em đang đan cho anh cái khăn quấn cổ, nếu kịp em sẽ gửi anh Hai đem về cho anh. Chú Ba Phong nghe nói em bị đánh trong tù nhiều nên chú gửi cho em chai thuốc bổ, chai sữa ong chúa em gửi cho anh uống. Em thấy anh ốm quá cần thuốc bổ hơn em…"
Đáp lại tình cảm sâu sắc của bà Huệ, ông Lập cũng luôn dành cho người mình yêu sự quan tâm chu đáo qua những lời dặn dò, nhắn gửi: Anh đã mua cho em chai thuốc nhỏ mắt hiệu Murit, đã chép cho em xong cuốn tập hát, đã làm cho em 1 cái rút dép râu… có dịp anh sẽ gửi lên cho em (trích thư viết ngày 18/8/1973).
Em nhớ lời 2 đứa mình mà giữ gìn sức khỏe nhất là uống thuốc ngừa hết sốt em nhé, nghe em bị sốt lúc em ở trong tù làm anh lo lắng cho em nhiều (trích thư viết ngày 10/11/1973).
Trong khói lửa chiến tranh, tình yêu lứa đôi luôn đi cùng với nỗi lo lắng cho sự an nguy của người mình yêu, cho đồng bào, đồng đội dưới mưa bom bão đạn. Mất mát, đau thương càng nung nấu thêm lòng căm thù, thôi thúc ý chí quyết tâm cống hiến cho sự nghiệp chung: "Em nghe tin đánh ở Thiện Ngôn. Tụi địch ngoan cố dội bom và đánh phá ở Củ Chi dữ lắm, bên ta cũng thiệt hại nhiều phải không anh. Em lo cho anh và các bạn mình quá đi thôi. Càng lo em lại càng căm thù cái bọn sát nhân nhiều anh ạ, như vậy càng thấy sự đóng góp của mình cho công cuộc giải phóng đất nước là rất cần thiết anh nhỉ…"(trích thư bà Huệ viết ngày 10/10/1973).
Ông Lập cũng không quên căn dặn và làm công tác tư tưởng cho người mình yêu. Trong thư ngày 4/8/1973, ông viết: "Em cũng phải luôn luôn cố gắng học tập, trau dồi khả năng cách mạng của mình để phục vụ công tác tốt hơn nữa, phải tin tưởng tuyệt đối vào lý tưởng và sự tất thắng của cách mạng mà chúng mình đã, đang và sẽ chọn, chiến đấu cho hướng đi đó".


