Đoàn thanh niên phường Khánh Hậu (9)
Nguyễn Kim Công - Ông là liệt sĩ cách mạng, tên thường gọi là Út Công, sinh năm 1936, quê quán ấp 4, xã Hòa Phú, huyện Châu Thành, tỉnh Long An. Năm 1948, lúc mới 12 tuổi ông làm liên lạc và nắm địch tình cho đồng chí Đinh Phục Ba (Ba Mét)- Chính trị viên trung đội vũ trang quận Châu Thành, sau đó ông là chiến sĩ của đơn vị này do đồng chí Ba Trọng làm trung đội trưởng (đơi vị có 6 tiểu đội được trang bị đầy đủ vũ khí gồm 4 tiểu đội chiến đấu, 1 tiểu đội trừ gian, 1 tiểu đội vận tải) và đã đánh nhiều trận lớn nhỏ như phục kích diệt tên đồn trưởng Kỳ Son, tên trưởng đồn Cây Bần; tập kích các đồn Bình Tâm, Kỳ Son; phục kích diệt đoàn xe quân sự của địch ở Bình Quới; chống càn ở Hiệp Thạnh, An Lục Long...
Đến tháng 7 năm 1954 chấp hành lệnh của tổ chức, ông chuyển vùng hoạt động và chui vào hàng ngũ của địch ở đồn Thanh Phú Long. Tại đây ông làm công tác binh vận nội tuyến, sau đó góp phần làm tiêu hao sinh lực địch về người và vũ khí, năm 1960, giặc bắt đầu nghi ngờ nên ông kịp thời tẩu thoát và mang theo 1 khẩu súng Thompson cùng nhiều đạn dược. Một mình tìm về căn cứ cũ ở Hòa Phú, ông đạp chông do lực lượng ta cắm và bị thương rất nặng phải đưa về căn cứ Ba Thu điều trị.
Cuối năm 1960, ông trở về Hòa Phú tham gia bộ đội địa phương huyện Châu Thành. Năm 1961 được cử làm Trung đội trưởng đội biệt động thị xã Tân An, và với cách đánh “ xuất quỉ nhập thần” đơn vị do ông chỉ huy đã tập kích nhiều lần các đồn bót đóng ven tỉnh lỵ, rải truyền đơn, trừng trị các tên ác ôn có nợ máu với cách mạng, khiến bọn đầu sỏ của tỉnh và đám tay sai hết sức hoang mang lo sợ.Tháng 11 năm 1961, ông được cử giữ chức Trưởng ban Binh vận thị xã. Năm Nguyễn Kim Công - Ông là liệt sĩ cách mạng, tên thường gọi là Út Công, sinh năm 1936, quê quán ấp 4, xã Hòa Phú, huyện Châu Thành, tỉnh Long An. Năm 1948, lúc mới 12 tuổi ông làm liên lạc và nắm địch tình cho đồng chí Đinh Phục Ba (Ba Mét)- Chính trị viên trung đội vũ trang quận Châu Thành, sau đó ông là chiến sĩ của đơn vị này do đồng chí Ba Trọng làm trung đội trưởng (đơi vị có 6 tiểu đội được trang bị đầy đủ vũ khí gồm 4 tiểu đội chiến đấu, 1 tiểu đội trừ gian, 1 tiểu đội vận tải) và đã đánh nhiều trận lớn nhỏ như phục kích diệt tên đồn trưởng Kỳ Son, tên trưởng đồn Cây Bần; tập kích các đồn Bình Tâm, Kỳ Son; phục kích diệt đoàn xe quân sự của địch ở Bình Quới; chống càn ở Hiệp Thạnh, An Lục Long...
Đến tháng 7 năm 1954 chấp hành lệnh của tổ chức, ông chuyển vùng hoạt động và chui vào hàng ngũ của địch ở đồn Thanh Phú Long. Tại đây ông làm công tác binh vận nội tuyến, sau đó góp phần làm tiêu hao sinh lực địch về người và vũ khí, năm 1960, giặc bắt đầu nghi ngờ nên ông kịp thời tẩu thoát và mang theo 1 khẩu súng Thompson cùng nhiều đạn dược. Một mình tìm về căn cứ cũ ở Hòa Phú, ông đạp chông do lực lượng ta cắm và bị thương rất nặng phải đưa về căn cứ Ba Thu điều trị.
Cuối năm 1960, ông trở về Hòa Phú tham gia bộ đội địa phương huyện Châu Thành. Năm 1961 được cử làm Trung đội trưởng đội biệt động thị xã Tân An, và với cách đánh “ xuất quỉ nhập thần” đơn vị do ông chỉ huy đã tập kích nhiều lần các đồn bót đóng ven tỉnh lỵ, rải truyền đơn, trừng trị các tên ác ôn có nợ máu với cách mạng, khiến bọn đầu sỏ của tỉnh và đám tay sai hết sức hoang mang lo sợ.Tháng 11 năm 1961, ông được cử giữ chức Trưởng ban Binh vận thị xã. Năm 1962 (ngày 19/3 âm lịch), ông cùng 3 cán bộ cốt cán của đội biệt động đang bám trụ tại xóm Bồn Bồn (nay thuộc khu phố Bình Quân 2, phường 4, thị xã Tân An) thì địch phát hiện bao vây và cả toán rút êm xuống đám lá dừa nước kế bên. Bọn giặc chỉ huy sục sạo một hồi thì tìm được bó truyền đơn giấu trong cây rơm của ông Năm Trò (do đồng chí Oanh trước khi rút lui nhét vội vào đây). Có chứng cớ bọn giặc bắt ông Năm Trò và ông Ba Khoai (nhà cạnh ông Năm Trò cũng là cơ sở cách mạng) tra tấn để chỉ toán biệt động. Chúng nổi lửa đốt cây rơm, lấy lửa đốt tay các ông và dọa nếu không khai sẽ ném hai ông vào lửa. Nằm dưới đám lá dừa nước, cả toán đều nghe không sót tiếng quát tháo, tiếng chửi rủa của bọn lính, tiếng đánh đập tra tấn thình thịch. Quá bức xúc, đồng chí Út Công mới hội ý với đồng Chí Ba Bé (Đinh Văn Ba) là tổ trưởng (trận này đồng chí Ba Bé thoát chết nên về kể với chỉ huy): “Trong giờ phút này đây, kẻ thù đang tàn bạo tra tấn đồng bào ta, là cán bộ đảng viên đang cầm súng chẳng lẻ chúng ta lại làm ngơ mà không đánh trả lại chúng hay sao?. Xin đồng chí ra lệnh !”. Trong lúc đồng chí Bé còn đang suy tính thì Út Công quả quyết “Nhân danh cấp ủy, tôi quyết định đánh để bảo vệ đồng bào cơ sở của ta!” . Và trận đánh không cân sức giữa 4 tay súng cách mạng với 1 trung đội biệt kích đã xảy ra. Trước lúc hy sinh cùng 2 đồng đội Oanh và Phú, ông cũng kịp bắn hạ 3 tên trung sĩ định bắt sống ông để lãnh thưởng khi ông đã bị thương rất nặng, đứt cả lưởi!. Bọn địch bắn chết hai ông Năm Trò và Ba Khoái sau khi đã đánh đập dã man.
Sự hy sinh oanh liệt của ông đã được lực lượng vũ trang toàn thị xã phát động học tập và làm theo thời bấy giờ./.(ngày 19/3 âm lịch), ông cùng 3 cán bộ cốt cán của đội biệt động đang bám trụ tại xóm Bồn Bồn (nay thuộc khu phố Bình Quân 2, phường 4, thị xã Tân An) thì địch phát hiện bao vây và cả toán rút êm xuống đám lá dừa nước kế bên. Bọn giặc chỉ huy sục sạo một hồi thì tìm được bó truyền đơn giấu trong cây rơm của ông Năm Trò (do đồng chí Oanh trước khi rút lui nhét vội vào đây). Có chứng cớ bọn giặc bắt ông Năm Trò và ông Ba Khoai (nhà cạnh ông Năm Trò cũng là cơ sở cách mạng) tra tấn để chỉ toán biệt động. Chúng nổi lửa đốt cây rơm, lấy lửa đốt tay các ông và dọa nếu không khai sẽ ném hai ông vào lửa. Nằm dưới đám lá dừa nước, cả toán đều nghe không sót tiếng quát tháo, tiếng chửi rủa của bọn lính, tiếng đánh đập tra tấn thình thịch. Quá bức xúc, đồng chí Út Công mới hội ý với đồng Chí Ba Bé (Đinh Văn Ba) là tổ trưởng (trận này đồng chí Ba Bé thoát chết nên về kể với chỉ huy): “Trong giờ phút này đây, kẻ thù đang tàn bạo tra tấn đồng bào ta, là cán bộ đảng viên đang cầm súng chẳng lẻ chúng ta lại làm ngơ mà không đánh trả lại chúng hay sao?. Xin đồng chí ra lệnh !”. Trong lúc đồng chí Bé còn đang suy tính thì Út Công quả quyết “Nhân danh cấp ủy, tôi quyết định đánh để bảo vệ đồng bào cơ sở của ta!” . Và trận đánh không cân sức giữa 4 tay súng cách mạng với 1 trung đội biệt kích đã xảy ra. Trước lúc hy sinh cùng 2 đồng đội Oanh và Phú, ông cũng kịp bắn hạ 3 tên trung sĩ định bắt sống ông để lãnh thưởng khi ông đã bị thương rất nặng, đứt cả lưởi!. Bọn địch bắn chết hai ông Năm Trò và Ba Khoái sau khi đã đánh đập dã man.
Sự hy sinh oanh liệt của ông đã được lực lượng vũ trang toàn thị xã phát động học tập và làm theo thời bấy giờ./.



