Đoàn thanh niên xã pu sam cáp (2)
Trần Can sinh ra tại vùng đất lúa Yên Thành, Nghệ An – nơi vốn có truyền thống hiếu học và yêu nước nồng nàn. Nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, ông mang theo cái chất phác của người dân miền Trung cùng ý chí sắt đá của một người chiến sĩ cộng sản. Với ông, bộ quân phục không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm tự hào của một thế hệ quyết tâm rũ bùn đứng dậy.
Nếu Lộc Văn Trọng là biểu tượng của biên cương phía Bắc, Nguyễn Phú Vỵ là huyền thoại của lực lượng Công an, thì Trần Can chính là hiện thân của ý chí "nhằm thẳng quân thù mà bắn" trên chiến trường Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu.
Dưới đây là bài văn khắc họa chân dung người anh hùng cắm cờ trên cứ điểm Him Lam.
Trong lịch sử kháng chiến chống Pháp, chiến thắng Điện Biên Phủ là một mốc son chói lọi, và Anh hùng Trần Can chính là một trong những người con ưu tú nhất đã góp máu xương để làm nên "hoa độc lập". Ông là biểu tượng của lòng dũng cảm vô song, tinh thần chủ động tiến công và sự hy sinh anh dũng ngay ngưỡng cửa của ngày toàn thắng.
Trần Can sinh ra tại vùng đất lúa Yên Thành, Nghệ An – nơi vốn có truyền thống hiếu học và yêu nước nồng nàn. Nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, ông mang theo cái chất phác của người dân miền Trung cùng ý chí sắt đá của một người chiến sĩ cộng sản. Với ông, bộ quân phục không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm tự hào của một thế hệ quyết tâm rũ bùn đứng dậy.
Chiến công lẫy lừng nhất của Trần Can gắn liền với trận đánh mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tại cứ điểm Him Lam.
Tinh thần thép: Trong trận đánh ác liệt vào ngày 13/3/1954, dù bị hỏa lực địch chặn lại dữ dội, Trần Can đã dũng cảm dẫn đầu tổ bộc phá, vượt qua hàng rào dây thép gai dày đặc để phá tan lô cốt tiền tiêu.
Lá cờ quyết thắng: Giữa khói lửa mịt mù, hình ảnh Trần Can cầm lá cờ "Quyết chiến - Quyết thắng" cắm lên đỉnh lô cốt số 3 của cứ điểm Him Lam đã trở thành biểu tượng bất tử, báo hiệu sự sụp đổ của một trong những trung tâm đề kháng mạnh nhất của Pháp.
"Dù chỉ còn một người cũng phải chiến đấu, dù chỉ còn một hơi thở cũng phải tiến lên." – Đó chính là tinh thần mà Trần Can đã truyền cho đồng đội trong những giây phút sinh tử.
Trong suốt chiến dịch, Trần Can luôn là người xông xáo nhất, mưu trí nhất. Tuy nhiên, định mệnh nghiệt ngã đã khiến ông ngã xuống ngay trong trận đánh cuối cùng đánh chiếm hầm ngầm của tướng De Castries vào sáng ngày 7/5/1954.
Ông hy sinh khi chỉ còn cách giờ phút đại thắng của dân tộc trong gang tấc. Sự ra đi của ông để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội, nhưng tên tuổi của ông đã kịp tạc vào dáng đứng của Điện Biên.



