Đoàn Thanh Tâm
Chiều nay, nắng vàng rộm đổ dài trên những con đường nhựa phẳng lì của phường Long Châu, thành phố Vĩnh Long. Trong ngôi nhà nhỏ rợp bóng cây, chú Tư ngồi đó, tay nâng chén trà nóng, đôi mắt nheo lại nhìn về phía xa xăm. Ở cái tuổi "thất thập cổ lai hy", mái tóc đã bạc trắng như màu mây, nhưng ánh mắt của người cựu binh năm nào vẫn sáng rực lên mỗi khi nhắc về những ngày tháng "nếm mật nằm gai". Chú Tư – cái tên thân thương mà bà con lối xóm Long Châu vẫn thường gọi, không chỉ là một người cao
Chiều nay, nắng vàng rộm đổ dài trên những con đường nhựa phẳng lì của phường Long Châu, thành phố Vĩnh Long. Trong ngôi nhà nhỏ rợp bóng cây, chú Tư ngồi đó, tay nâng chén trà nóng, đôi mắt nheo lại nhìn về phía xa xăm. Ở cái tuổi "thất thập cổ lai hy", mái tóc đã bạc trắng như màu mây, nhưng ánh mắt của người cựu binh năm nào vẫn sáng rực lên mỗi khi nhắc về những ngày tháng "nếm mật nằm gai". Chú Tư – cái tên thân thương mà bà con lối xóm Long Châu vẫn thường gọi, không chỉ là một người cao



