ĐOÀN THỊ LIÊN – NGƯỜI CON GÁI LẤY THÂN MÌNH CHE MIỆNG HẦM ĐỂ CỨU THƯƠNG BINH
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, dân tộc Việt Nam đã chứng kiến biết bao tấm gương anh dũng hy sinh vì đồng đội, vì Tổ quốc. Trong số đó, câu chuyện về nữ Anh hùng liệt sĩ Đoàn Thị Liên vẫn luôn khiến nhiều thế hệ xúc động bởi lòng quả cảm và sự hy sinh đến tận cùng vì người khác.
Đoàn Thị Liên sinh năm 1944 tại xã Chánh Phú Hòa, huyện Bến Cát, tỉnh Thủ Dầu Một (nay thuộc tỉnh Bình Dương), trong một gia đình nông dân nghèo. Từ nhỏ, chị đã sớm chứng kiến những đau thương do chiến tranh gây ra trên quê hương mình, từ đó hình thành ý chí tham gia cách mạng.
Năm 1963, khi mới 19 tuổi, Đoàn Thị Liên rời gia đình tham gia lực lượng du kích địa phương. Với tinh thần trách nhiệm và sự năng động, chị nhanh chóng trưởng thành trong công tác, được giao giữ chức Xã đội phó xã Chánh Phú Hòa.
Đầu năm 1965, chị được phân công chỉ huy một trung đội dân công hỏa tuyến phục vụ chiến đấu trên chiến trường Thủ Dầu Một. Cuối năm đó, chị tiếp tục đảm nhận cương vị Trung đội trưởng Đại đội 112 Thanh niên xung phong mang tên “Phú Lợi căm thù”, đơn vị thường xuyên hoạt động tại những địa bàn chiến sự ác liệt.
Mùa mưa năm 1966, đơn vị của chị tham gia phục vụ một trận đánh lớn trên tuyến đường 13, khu vực cầu Cần Lê. Đây là một trong những địa bàn chiến lược thường xuyên hứng chịu các đợt tấn công dữ dội của quân đội Mỹ bằng pháo binh, xe tăng và máy bay.
Dù đang bị sốt nặng, Đoàn Thị Liên vẫn kiên quyết xin tham gia làm nhiệm vụ ngoài trận địa. Trong lúc bom đạn dội xuống liên tục, chị cùng đồng đội nhiều lần lao ra khu vực giao tranh để đưa thương binh về nơi trú ẩn an toàn.
Sau khi cõng được nhiều thương binh về hầm trú ẩn, chị bị một mảnh pháo găm vào lưng. Bất chấp vết thương đau đớn, người nữ chỉ huy trẻ tuổi vẫn tiếp tục động viên đồng đội bám trận địa và khẩn trương cứu người bị nạn.
Bi tráng nhất là thời khắc một máy bay địch lao xuống ném bom ngay khu vực công sự nơi các thương binh đang ẩn náu. Trước nguy cơ cả hầm trú ẩn có thể bị phá hủy, Đoàn Thị Liên đã lao đến dùng chính thân mình che kín miệng hầm để bảo vệ những người bên trong.
Quả bom phát nổ ngay trước cửa hầm. Chị trúng nhiều mảnh đạn và anh dũng hy sinh ngày 10/7/1966 khi mới 22 tuổi.
Sự hy sinh của Đoàn Thị Liên đã cứu sống nhiều thương binh và trở thành biểu tượng sáng ngời về tinh thần tận hiến của lực lượng Thanh niên xung phong miền Nam. Câu nói của chị:
"Thà hy sinh chứ không để thương binh bị thương lần thứ hai"
đã trở thành lời nhắc nhớ về trách nhiệm, tình đồng đội và lòng nhân ái giữa chiến tranh khốc liệt.
Để ghi nhận những cống hiến và sự hy sinh đặc biệt anh dũng ấy, Đoàn Thị Liên được truy tặng nhiều phần thưởng cao quý, trong đó có danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Gần sáu thập niên đã trôi qua, nhưng tên tuổi của người nữ chiến sĩ trẻ vẫn được nhắc đến như biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh. Chị đã ra đi ở tuổi 22, khi cuộc đời còn rất nhiều ước mơ phía trước, nhưng sự hy sinh ấy đã trở thành một phần ký ức thiêng liêng của dân tộc.
Có những con người chỉ sống một quãng đời ngắn ngủi, nhưng những gì họ để lại đủ để nhiều thế hệ sau mãi mãi biết ơn và kính phục.
Trường Quân (tổng hợp)



